Cuộc sống tồi tệ, đến lúc chết

November 30, 2007

Cảm ơn “Mít đặc” giúp tôi dịch bài này

Chuyện gì xảy ra nếu bạn ghét cuộc sống của bản thân? Hay bạn không ghét cuộc sống ấy lắm, bạn chỉ không hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Có lẽ bạn thất vọng, chán chường, thờ ơ. Hay bạn chỉ đơn giản không thấy mục đích sống nào hết.

Nếu bạn không thấy mục đích sống nào hết thì bạn đang mất đi hoàn toàn mục đích sống. Mục đích của cuộc sống là để tận hưởng nó.

Cuộc sống của bạn là sự sáng tạo của bạn. Nó không phải là điều gì đó xảy đến với bạn — trừ phi bạn phạm phải sai lầm ngớ ngẩn là tự loại bỏ mình khỏi vị trí kiến trúc sư trưởng của cuộc đời bạn. Nếu bạn thấy mình rơi vào tình trạng ấy, đừng buồn. Về một khía cạnh nào đó, chúng ta đều mắc sai lầm ngớ ngẩn vậy. Tất cả chúng ta đều quên rằng chúng ta chịu trách nhiệm về chính cuộc đời mình và trải nghiệm về cuộc sống của chúng ta phần lớn do chúng ta làm chủ. Nhưng thật sự là chúng ta sống thông qua việc chọn lựa.

Nếu bạn cho rằng cuộc đời bạn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bạn thì đó là bạn đã chọn cách từ bỏ việc làm chủ nó. Điều gì xảy ra khi đang lái xe, nhưng bạn thả lỏng không kiểm soát nó? Không thể đoán được chiều hướng nó sẽ ra sao. Nó có thể chạy vòng quanh…hay mắc kẹt lại ở đâu đó…hay thậm chí bị lật bổ nhào. Chẳng phải đó cũng chính là những gì sẽ diễn ra khi bạn từ bỏ trách nhiệm đối với cuộc sống của bạn thân mình?

Đầu hàng

Thế còn đầu hàng cuộc sống của bạn trước Đấng tối cao thì sao. Làm vậy có được không? Điều đó tùy thuộc vào biệc bạn áp dụng nó thế nào. Nếu bạn nghĩ rằng đầu hàng Đấng tối cao đồng nghĩa với từ bỏ việc làm chủ nó rồi hy vọng mọi thứ sẽ ổn, thì tốt thôi…Tôi hy vọng rằng bạn không thử làm như vậy trong khi đang lái xe với tốc độ 60 dặm trên giờ. Kiểu đầu hàng này hoàn toàn trái ngược với cách sống có ý thức. Chẳng có thần thánh nào hết. Chẳng có sự cao thiêng liêng nào hết. Đó là phó mặc cuộc sống.

Đầu hàng thực sự là dấn sâu hơn vào trách nhiệm, chứ không phải thoái bỏ trách nhiệm. Với cách đầu hàng này, bạn ra mọi quyết định có ý thức nhằm định hướng bản thân tới cái gọi là Đấng tối cao. Đấng tối cao ấy có thể là Chúa trời theo cách của bạn, là Nguồn gốc, là tự nhiên, là cái tôi cao hơn bạn, hay là cái gì đó mà bạn coi nó trên cả cái tôi con người bạn. Bạn có thể là người vô thần đồng thời vẫn trải qua hình thức đầu hàng này. Quyết định thuận theo những gì bạn tin tưởng sẽ tốt hơn nhiều. Thực tế điều đó có nghĩa là bạn từ bỏ việc kháng cự lại cuộc sống rồi quyết định tạo ra cuộc sống đầy niềm vui thay vì một cuộc sống đầy nỗi đau. Bạn không từ bỏ việc làm chủ chiếc xe mà làm ngược lại. Bạn duy trì việc làm chủ hoàn toàn chiếc xe, nhưng bạn điều khiển nó một cách thông minh hơn, đi trên lòng đường thay vì đâm sầm vào hàng cây.

Phản hồi cảm xúc

Trong suốt cuộc hành trình của cuộc đời mình, các cảm xúc của bạn đóng vai trò là cơ chế phản hồi . Nó giống như các bảng chỉ dẫn điều khiển hiển thị trong xe của bạn. Khi bảng chỉ dẫn điều khiển phát hiện ra vấn đề, tức là bạn cần phải sửa bộ phận nào đó của xe. Điều đó không có nghĩa là bảng chỉ dẫn điều khiển bị hỏng.

Nếu ô tô của bạn không thể tiến lên phía trước do bạn đâm vào cây, và công tơ mét chỉ 0 dặm trên giờ mặc cho bạn tiếp tục nhấn ga, đó có phải là lỗi của chiếc xe không? Bạn có kêu lên, “Khỉ thật, cái xe ngu ngốc, tao ghét cái xe này!” do nó không thể vượt qua cái cây? Mọi người có lẽ sẽ cho rằng bạn mất trí. Nhưng đó lại chính là là những gì nhiều người trong số chúng ta làm với cuộc đời mình. Có thể xe mắc kẹt là do lỗi của bạn và cũng có thể không, nhưng hãy nhớ rằng bạn vẫn là người lái xe. Bạn sẽ không hết mắc kẹt bằng cách đổ lỗi cho chiếc xe; làm vậy bạn sẽ mắc kẹt mãi mãi.

Khi bạn không tận hưởng cuộc sống, đó là thông điệp bạn cần lắng nghe. Cảm giác cuộc sống tồi tệ không có nghĩa là bạn có vấn đề về cảm xúc hay tâm lý của bạn bị tổn thương như thế nào đó. Chỉ đơn giản là cơ chế phản hồi của bạn vẫn hoạt động tốt. Bạn có bổn phận cảm nhận sự tồi tệ ấy khi cuộc sống vượt khỏi tầm kiểm soát. Bạn cần hiểu đúng thông điệp ấy và hành động để khắc phục tình trạng này.

Chẳng hạn, bạn cảm thấy thường xuyên lãnh đạm, thất vọng, hay chán nản với cuộc đời mình, có lẽ thông điệp là: Cuộc sống tồi tệ!

Tức là tình huống hiện tại của bạn là điều bạn không hề mong muốn. Bạn không muốn tiếp tục chịu đựng những gì bạn đang phải trải qua.

Bây giờ khi nhận được những phản hồi này, nhiều người vì lý do này hay lý do khác, phản ứng lại như thể phản hồi cảm xúc bản thân nó là có vấn đề. Có lẽ chúng ta cần một liệu pháp, hay ma túy hay chạy trốn để khắc phục những cảm xúc tiêu cực này. Tức là giống như việc đổ lỗi cho chiếc xe hết xăng. Chạy mãi chiếc xe cũng phải hết xăng. Tức là nó vẫn đang hoạt động tốt. Tương tự vậy bạn có bổn phận trải nghiệm những cảm xúc tiêu cực khi bạn đi chệch khỏi những gì bạn muốn. Tức là phản hồi cảm xúc của bạn hoạt động tốt. Hãy tỏ ra biết ơn khi phản hồi ấy xuất hiện bởi vì phản hồi này cực kỳ có giá trị.

Lựa chọn phản ứng của bạn

Một khi bạn nhận được phản hồi cảm xúc tiêu cực, bạn phải hành động. Đó là tín hiệu báo rằng bạn phải đứng dậy rồi vận động, thay đổi những gì bạn đang làm. Nếu bạn mắc kẹt trong cảm xúc tiêu cực quá lâu, bạn sẽ không thấy được thông điệp của nó. Đã đến lúc làm điều gì đó cho những phản hồi ấy. Cố tình lảng tránh việc đối mặt với nó giống như làm ngơ trước những cảnh báo trên bảng chỉ dẫn điều khiển của chiếc xe của bạn; bạn chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn nếu bạn chần chừ.

Nếu bạn thấy không tốt về công việc của bạn, hãy thay đổi nó. Nếu bạn thấy không tốt về các mối quan hệ của bạn, hãy thay đổi nó. Nếu bạn thấy không tốt về cơ thể mình, thay đổi nó. Nếu bạn thấy không tốt về tình trạng tài chính của mình, hãy thay đổi nó.

Tôi không nói thay đổi là dễ dàng. Nhưng bạn đủ sức mạnh để thay đổi điều gì đó, mà nó còn dễ dàng hơn nhiều việc tự hối tiếc. Suy nghĩ về hành động mà không hành động còn khó khăn hơn nhiều việc hành động. Nếu bạn mắc kẹt trong cảm xúc tiêu cực, bạn đang làm mọi thứ trở nên khó khăn hơn một cách không cần thiết. Bạn chọn cách khó khăn nhất có thể cho mình. Dễ dàng hơn nhiều nếu bạn đứng dậy rồi vận động.

Chỉ qua một đêm bạn có thể không khắc phục được mọi thứ, nhưng mỗi hành động sẽ đủ để dập tắt những cảm xúc tiêu cực. Rồi bạn bắt đầu có cảm giác tích cực và hạnh phúc trở lại khi bạn đạt được bước tiến cho những gì bạn muốn. Chỉ cần nằm trong sự vận động hướng tới tình trạng tốt hơn cũng mang lại cảm giác tốt, đôi lúc thực sự tốt.

Nếu một thời gian dài bạn cảm thấy buồn, thì đó là bởi bạn chìm trong tình trạng mà bạn không mong muốn quá lâu. Nếu bạn không muốn tình trạng hiện tại, hãy từ bỏ nó. Bạn biết bạn không muốn điều đó, hãy dừng dung túng nó.

Đừng tự lừa dối mình. Bạn không yếu đuối đến mức không thay đổi được. Trong đầu bạn bạn có lẽ đang thực hiện nhiều hành động phức tạp hơn rất nhiều so với cần thiết. Thật ngạc nhiên là nhiều bế tắc có thể cải thiện chỉ bẳng một vài thời khắc hành động. Đây là một vài ví dụ:

Bạn không thích công việc của bạn, gặp sếp của bạn và nói “Tôi không thích công việc này, nên tôi bỏ.”

Bạn không thích mối quan hệ của bạn, gặp đối tác và nói, “Quan hệ này không thích hợp với tôi, tôi muốn phá vỡ nó ngay bây giờ”

Bạn không thích cơ thể của bạn, vào bếp và ném đi những đồ ăn làm cơ thể bạn tồi tệ thêm nếu như bạn tiếp tục ăn chúng thường xuyên. Sau đó ra chợ và thay thế những đồ ăn ấy bằng những thứ khác mà bạn thấy sẽ làm cơ thể bạn khỏe hơn.

Bạn không thích tình trạng tài chính của bạn, hãy tính thu nhập hàng tháng của bạn và hình dung việc tăng thu nhập ấy lên 50%. Sau đó nghĩa ra xem phải làm những gì để kiếm được khoản thu nhập ấy. Viết con số ấy ra giấy, dán lên tường nơi bạn nhìn thấy hằng ngày. Nếu bạn có một công việc mà bạn thích, gặp sếp của bạn, hoặc gặp sếp của sếp của bạn, nói với họ rằng con số đó là mục tiêu thu nhập của bạn, rồi hỏi xem bạn phải làm gì để kiếm được thu nhập ấy. Nếu họ nói với bạn là không thể, bạn biết bạn phải chuyển công việc khác.

Thoát khỏi tình trạng mắc kẹt nghĩa là ra những quyết định đơn giản và hành động, luôn tránh khỏi những gì bạn không muốn, hướng tới những gì bạn muốn. Nếu bạn không biết mình muốn gì, thì hãy tránh những gì mình không muốn cho đến khi bạn xác định được bạn muốn gì.

Cho dù bạn cảm thấy tồi tệ thế nào về cuộc đời mình, bạn không vô dụng. Bạn có thể đã đóng góp rất nhiều để đưa bản thân mình tới tình trạng hiện tại. Thậm chí khi bạn nghĩ tới ai đó hoặc điều gì đó để đổ lỗi, bạn có thể có đủ sức mạnh để can thiệp hoặc ngăn chặn hành động đổ lỗi của mình nếu như bạn thực sự cố gắng. Quá khứ đã qua, chẳng có lý do gì để hành hạ bản thân vì những lỗi lầm trước đó. Hãy trở nên có ý thức hơn để tiến lên phía trước.

Sức mạnh của bạn nằm ở khả năng quyết định của bạn. Nếu cuộc sống của bạn tồi tệ — và ngày qua ngày cảm xúc của bạn đang nhấn chìm bạn trong thông điệp ấy — thì bạn hãy dừng ra những quyết định giống như bạn đã thực hiện trong quá khứ bởi vì những quết định ấy rõ ràng không có tác dụng. Đây là lúc bắt đầu ra quyết định mới và hành động theo những quyết định này.

Nếu bạn không biết làm thế nào để khắc phục tình trạng của bạn, chỉ cần làm những gì khác biệt so với những gì bạn đã làm trước đây. Bạn biết những quyết định trước kia không có tác dụng, nên chúng không thể đúng được. Có lẽ quyết định mới của bạn sẽ tốt hơn, cũng có thể không. Dù thế nào đi nữa cảm xúc của bạn tiếp tục cung cấp những phản hồi, và bạn có thể điều chỉnh theo. Bất kỳ điều gì cũng tốt hơn tình trạng mắc kẹt, bởi vì bạn biết đó đã là điểm chết rồi.

Lựa chọn hạnh phúc

Đừng cố chấp thuận một cuộc sống mà bạn biết rõ cuộc sống ấy chẳng có ý nghĩa gì cả. Hãy thay đổi nó. Nếu cần thiết hãy tạo ra một bước ngoặt, làm một cái gì đó hoàn toàn khác. Hãy từ bỏ những ai làm bạn cảm thấy chính bản thân mình không tốt. Hãy dừng tất cả các việc khiến bạn không hạnh phúc. Thiết lập lại tình trạng sống hiện tại của bạn. Nếu ai đó phàn nàn ca cẩm về điều đó, cứ để họ ca cẩm. Họ sẽ thôi ca cẩm.

Bạn có mặt ở đây là để tạo ra cuộc sống mà bạn muốn, chứ không phải chịu đựng một cuộc sống mà bạn không hề muốn. Tất cả những gì bạn cần để thoát ra khỏi tình trạng tồi tệ chính là sức mạnh của bản thân để bạn ra quyết định và hành động. Vận dụng sức mạnh này của bạn một cách có ý thức.

Nếu bạn vẫn không biết phải làm gì, vậy hãy hỏi chính mình câu hỏi sau: Một người hạnh phúc sẽ làm gì nếu người ta rơi tình huống của mình? Nếu bạn bắt đầu làm theo những gì bạn cho rằng một người hạnh phúc sẽ làm, bạn đang hướng tới một cuộc sống tràn ngập hạnh phúc. Nếu bạn thực sự không biết làm thế nào, bạn có thể vào forum của chúng tôi, mô tả tình huống bạn đang gặp phải, và hỏi mọi người xem họ sẽ làm gì để cải thiện tình trạng đó tốt hơn. Rất nhiều người đã làm như vậy và nhận được nhiều ý kiến phản hồi có ích.

Đừng bao giờ bỏ cuộc

Tôi đã từng trải qua thời kỳ “Cuộc sống tồi tệ”. Tôi nằm ì trên giường cho đến quá giờ ăn trưa, chơi game hàng giờ, tụ tập bù khú và đánh bài với bạn bè, thức khuya, đi bộ dài trên phố để suy ngẫm sao cuộc sống của mình tồi tệ đến thế, để rồi chìm vào cảm giác chán nản, và cứ thế cứ thế ngày này qua ngày khác. Hàng tháng trời tôi cứ tiếp tục lặp lại việc ấy. Và cuộc sống của tôi tiếp tục tồi tệ. Cảm xúc của tôi nói với tôi rằng: “Quỷ tha ma bắt tình trạng tồi tệ này đi!” Thời kỳ đó là một vết mờ lớn trong cuộc đời tôi.

Cuối cùng như thế là quá đủ, đã đến thời điểm quyết định, tôi quyết định phải thay đổi. Rốt cuộc tôi tỉnh dậy và nhận ra rằng chính tôi phải chịu trách nhiệm về cuộc đời mình và rằng tôi thực sự có đủ sức mạnh để thay đổi. Cho dù vậy cũng phải mất nhiều năm sau tôi mới đạt được tình trạng như mong muốn. Sự thay đổi bên ngoài không nhanh và cũng không dễ dàng. Nhưng vẫn dễ dàng hơn nhiều so với đắm chìm trong nỗi tiếc thương bản thân. Tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn ngay khi tôi thay đổi theo hướng mới.

Tôi chấm dứt tụ tập với những bạn bè lêu lổng, ngừng uống rượu, thôi cá cược cờ bạc, chuyển tới một chỗ ở mới, bắt đầu chạy thể dục và nối lại mới quan hệ với những người bạn tốt cũ. Tôi đã thay đổi nhiều rất nhiều. Nếu tôi không thể chỉ ra điều gì tốt cho bản thân mình hơn, tôi chỉ việc đi theo hướng khác. Và tôi đã làm được.

Nếu ngay bây giờ, bạn đang trải qua một thời kỳ căng thẳng, tôi hiểu bạn thấy thế nào. Tôi nói như vậy với tư cách một người đã từng ở trong tình huống đó. Hiển nhiên là những gì tôi đã trải qua không giống y như bạn, và chúng ta có thể so sánh xem tình trạng của ai tồi tệ hơn sau, nhưng tôi biết cảm giác thế nào khi cuộc sống hoàn toàn vô nghĩa. Tôi biết rằng cảm giác đó giống như là tỉnh dậy mỗi sáng với hy vọng mong manh một ngày mới sẽ tìm thấy điều gì đó thú vị một chút…nhưng rồi bao giờ cũng thất vọng với thực tế xảy ra. Tôi biết thế nào khi nhìn tương lai mà không hề thấy một kết quả nào hết, ngoài những kết cục dường như bắt nguồn từ những khả năng mong manh của một bộ phim hay một trò chơi mới, điều này làm tôi càng mất tập trung hơn.

Tôi cũng biết rằng lời giải cho tình huống này là hãy bật dậy và nhận ra rằng bạn đang làm như vậy với chính bản thân mình. Hãy nhận ra rằng chính bạn sáng tạo cuộc sống của mình – chứ không phải là gia đình, sếp, người bạn đời của bạn hay rộng hơn là chính quyền hoặc xã hội. Chẳng có ai tới để cứu giúp bạn. Tất cả là ở bạn. Nếu hiện tại cuộc sống của bạn tồn tệ, việc thay đổi nó là hoàn toàn tùy thuộc vào bạn.

Con người chúng ta vô cùng bền bỉ. Ngay cả khi dường như rơi vào tình trạng vô vọng, chúng ta vẫn có thể tự mình vượt qua và cải thiện tình trạng đó. Cách duy nhất để cho cuộc sống thực sự tuyệt vọng là đánh mất hy vọng.

Cuộc sống của bạn sẽ cải thiện ngay khi bạn nhận ra rằng cuộc sống không phải để chấp nhận và chịu đựng. Cuộc sống là chuỗi trải nghiệm do chính bạn tạo ra. Suy nghĩ và hành động của bạn là những động lực chính quyết định thực tế bạn phải trải nghiệm hàng ngày. Nếu cuộc sống của bạn tồi tệ, đó là bởi vì bạn là một người sáng tạo tồi. Nhưng bạn có thể làm tốt hơn.

Trong cuộc đời này, bạn là người sáng tạo, là kiến trúc sư, là công trình sư, là nghệ sỹ. Hãy sử dụng khả năng nhận thức trời phú của bạn để chạm trổ cuộc đời bạn thành một kiệt tác. Rồi tiếp tục hoàn thiện nó và tận hưởng niềm vui sướng từ kiệt tác ấy. Và đừng bao giờ bỏ cuộc.

Cảm xúc

October 4, 2007

Steve nói về cảm xúc

Cảm xúc

Cảm xúc là những phản ứng tự nhiên cho những ý nghĩ và dự định. Chúng ta không trực tiếp lựa chọn cảm xúc của mình. Cảm xúc là một cơ chế phản hồi. Chúng cho ta biết ta đang đi đúng hướng để đạt tới khát vọng thực sự của bản thân (cảm xúc tích cực) hay chúng ta đang chệch khỏi những khát vọng ấy (cảm xúc tiêu cực).

Nói đơn giản…chúng ta có cảm xúc tốt khi chúng ta đang đi đúng hướng để đến được những gì mình muốn, và chúng ta cảm xúc tồi khi chúng ta đi chệch khỏi những gì mình muốn. Đi đúng hướng hay không liên quan nhiều đến ý nghĩ và dự định hơn là liên quan đến hành động.

Cảm xúc với vai trò phản hồi

Cách tôi vượt qua cảm xúc tiêu cực là lần ra nguồn gốc của những cảm xúc tiêu cực ấy. Nguồn gốc ấy được tìm trong ý nghĩ và dự định của tôi. Khi tôi tự hỏi bản thân, “Ý nghĩ và dự định nào sinh ra những cảm xúc này?” Cuối cùng tôi có thể tìm ra câu trả lời. Tôi có thể biết tôi đang chệch khỏi những gì tôi muốn. Cảm giác tiêu cực bộc lộ ra rằng thay vì đang đi đúng hướng tôi đang đi chệch khỏi những khát vọng thực sự của tôi, do vậy tôi cố gắng thừa nhận và chấp nhận khát vọng thực sự của tôi và sắp xếp lại ý nghĩ của tôi theo đúng những khát vọng ấy.

Có một số phương pháp tìm ra nguồn gốc của những cảm xúc tiêu cực mà tôi thấy có hiệu quả. Đầu tiên là viết nhật ký. Tôi viết ra để làm sáng tỏ cảm giác tiêu cực của mình và tìm ra ý nghĩ nào gây ra những cảm xúc ấy. Kế tiếp là đối thoại. Tôi nói với Erin “Anh cảm thấy căng thẳng / giận dữ / khó chịu / v.v., nhưng anh không hiểu tại sao? Em hãy giúp anh tìm ra nguyên nhân?” Rồi chúng tôi cùng ngồi lại và trò chuyện một lát để thấy được gốc rễ của những cảm xúc tiêu cực ấy.

Xác định nguồn gốc cảm xúc

Erin và tôi đều có những ăng-ten cảm xúc rất nhạy, nên thông thường những cảm xúc mà chúng tôi trải nghiệm không phải là của riêng chúng tôi. Chẳng hạn, nếu người thân có cảm giác cực kỳ lo âu, một hoặc cả hai chúng tôi sẽ có cảm giác cực kỳ tiêu cực mà không rõ lý do. Một đôi lần chúng tôi thậm chí còn gọi điện thoại xem ai đang lo âu và yêu cầu họ hãy ngừng lo âu quá mức như vậy. 🙂

Nhưng hầu hết trường hợp, cảm xúc của tôi nảy sinh từ những ý nghĩ của riêng tôi, bằng cách viết nhật ký hay qua đối thoại, tôi có thể tìm ra nguồn gốc của những cảm xúc ấy. Nguồn gốc ấy bao giờ cũng bộc lộ ra một điều là tôi đang đi chệch khỏi những điều tôi mong muốn. Cảm giác tiêu cực là phương tiện để khát vọng thực sự của tôi gây sự chú ý của tôi: “Ơ này…có nhớ tôi không? tôi vẫn ở đây mà, tôi chẳng đi đâu cả, tốt hơn hết là anh sớm quan tâm đến tôi.” *

Xâm nhập vào cảm xúc

Có ngày tôi ngồi làm việc, nhưng dường như tôi không thể nào làm được một điều gì hết. Tôi cảm thấy không có hứng thú cho việc tôi đang làm, công việc của tôi thật rối rắm, tôi cảm thấy không có động lực làm bất cứ việc gì. Tôi có thể rơi vào tình trạng này một vài ngày liền. Rồi tôi cảm thấy thậm chí còn tồi tệ hơn nữa bởi vì tôi chẳng làm được gì cả.

Khi rơi vào tình huống như vậy tôi cần lần theo những cảm xúc ấy để tìm ra nguồn gốc của chúng. Cuối cùng tôi tìm ra những khát vọng không được thừa nhận đang gào thét vào tôi: “Này, Steve. Anh tốn quá nhiều thời gian làm việc một mình. Anh cần ra ngoài nhiều hơn nữa. Anh cần giao lưu và tiếp xúc với mọi người xung quanh, anh đừng ngồi lỳ ở bàn làm việc cả ngày thế.”

Tôi thừa nhận khát vọng ấy và tìm cách đạt được khát vọng ấy. Tôi nghĩ về việc giao lưu tiếp xúc với nhiều người hơn, tôi nhận ra chỉ cần nghĩ về việc ấy cũng làm tôi cảm thấy tốt hơn. Ngày hôm sau tôi vơ chiếc laptop và lái xe đến Las Vegas Strip để viết blog ở đó. Nhìn chung tôi thích thú vì có một ngày ra ngoài chơi. Tôi cảm thấy tốt hơn một chút, những vẫn chưa hoàn toàn tốt. Một cảm giác cắn rứt dày vò chứng tỏ tôi vẫn thiếu một điều gì đó.

Tìm hiểu kỹ một lần nữa đem lại kết quả rõ ràng hơn: “Tốt lắm, Steve, nhưng đó vẫn chưa phải cái tôi muốn nói. Rời khỏi bàn làm việc là tốt rồi, nhưng một chuyến đi tới Strip là chưa ổn. Anh có thể làm tốt hơn thế nhiều.”

Tôi nghĩ về điều này một chút và nói với Erin, “Đi chơi một chuyến đi em. Chúng mình lúc nào cũng nói về việc đi New York chơi, và đây chính là thời gian tuyệt vời trong năm để thực hiện việc này. Tháng tới đi nhé. Chúng mình sẽ tìm cách để việc này thành hiện thực.” Chúng tôi bắt đầu lên kế hoạch, cảm giác thậm chí còn tốt hơn. Tôi đang tiến gần hơn đến mong muốn của mình, nhưng vẫn chưa ăn thua.

Tôi lại nghe thấy: “Vận động nhiều hơn nữa đi anh bạn. Ra được khỏi bàn làm việc là tốt rồi, nhưng không chỉ dừng lại ở việc ra ngoài thôi. Anh phải dành nhiều thời gian hơn nữa tiếp xúc trực tiếp với mọi người.” Vì vậy tôi và Erin lên kế hoạch họp mặt mọi người trong thời gian ở New York. Và điều này mang lại cảm giác tốt hơn nữa.

Tiếp tục sử dụng cảm xúc làm tín hiệu phản hồi, tôi tiếp tục lắng nghe và hành động theo, rồi nhận ra việc gì hợp lý (đem lại cảm giác tích cực) và việc gì không hợp lý (đem lại cảm giác tiêu cực). Hình thù của khát vọng/mong muốn thực sự của tôi bắt đầu hiện lên: “Dành nhiều thời gian để tiếp xúc với mọi người một cách trực tiếp chứ không phải qua online. Đảm bảo đó là một phần thường xuyên trong cuộc sống của tôi.”

Do tôi tiếp tục thay đổi để đưa bản thân tới đúng khát vọng thực sự của mình, trạng thái cảm xúc của tôi trở nên tích cực. Tôi tham gia câu lạc bộ Toastmaster. Tôi đăng ký thi hùng biện. Tôi chấp nhận lời mời tham dự hội thảo ở gần đó. Tôi mời một số người bạn tham gia. Tôi thành lập một nhóm cụ thể cho mục tiêu cụ thể. Sau một hai tuần thay đổi, tôi cảm thấy tích cực và đi đúng hướng để đạt được khát vọng ấy.

Những cảm xúc tiêu cực rồi sẽ quay trở lại, chúng chỉ ra rằng lại một khát vọng khác đang được hình thành mà tôi phải để ý tới. Cảm giác tiêu cực thật tuyệt — chúng chỉ cho tôi thấy tôi sẵn sàng đối mặt với khát vọng mới. Ngay khi tôi nhận ra nó, việc đi đúng hướng trở nên dễ dàng hơn, và tôi cảm thấy thực hiện nó đem lại cảm giác tốt. Những cơ hội thích hợp sẽ xuất hiện ngay trước thềm nhà tôi. Điện thoại sẽ reo, hoặc một người bạn sẽ nói với tôi một điều gì đó rất đúng lúc. Tất cả những gì tôi phải làm là nói đồng ý nếu như điều đó duy trì việc hướng tôi đến những cảm giác tốt hơn. Thực hiện theo những bước này thực ra rất dễ bởi vì tôi chỉ đơn giản đi theo trạng thái cảm xúc tích cực hơn — kháng cự lại những bước này mới khó.

Cảm giác tiêu cực với vai trò kêu gọi hành động

Cảm giác tiêu cực nghĩa là bạn đang đi không đúng hướng. Thực tại của bạn không còn phù hợp với bạn nữa, và đó là thời điểm bạn cần những trải nghiệm mới. Điều đó rất tốt, nên đừng lo lắng bạn cảm thấy tồi tệ. Chỉ là bạn muốn điều gì đó tốt hơn hay khác biệt đi. Do vậy đừng có than vãn khi có cảm xúc không tốt. Thay vào đó hãy trở thành một thám tử, rồi tìm ra nguyên nhân làm bạn cảm thấy không tốt. Chính do bạn muốn một điều gì đó mới mẻ mà bạn chưa có và đồng thời, do thất bại trong việc định hướng bản thân theo đúng khát vọng ấy, bạn cứ khăng khăng kháng cự lại những gì mình muốn . Đừng làm ngơ khát vọng của bạn hoặc để cho những cảm xúc tiêu cực ấy lớn mạnh hơn cho đến khi bạn lắng nghe chúng.

Thông thường những gì giam hãm chúng ta trong những cảm xúc tiêu cực là những điều mà trong sâu thẳm chúng ta biết chúng ta muốn gì, nhưng chúng ta không nghĩ rằng chúng ta có thể đạt được nó. Đôi lúc chúng ta cũng không cảm thấy chúng ta xứng đáng với những khát vọng ấy. Do vậy chúng ta tự nhủ có lẽ chúng ta không muốn đạt được khát vọng ấy. Làm ơn đừng làm vậy. Sẽ vô tác dụng. Bạn không thể không muốn những gì bạn muốn. Nếu bạn muốn điều gì, bạn thực sự muốn điều ấy. Cố tình từ chối mong muốn của mình thì bạn đang làm một việc quá vớ vẩn. Bạn cần phải làm ngược lại hoàn toàn.

Tập trung năng lượng của khát vọng

Khi bạn muốn điều gì, và muốn điều ấy thực sự. Hãy để cảm xúc tuyệt vời của những khát vọng ấy lan tỏa toàn bộ con người bạn … cho đến khi bạn gần như nổ tung bởi năng lượng nó tạo ra. Khát vọng mang lại cảm giác tốt. Đây chính là cách bạn điều chỉnh mình hướng đến những gì bạn muốn. Đây chính là cách kích hoạt Luật hấp dẫn để nó giúp bạn bộc lộ những gì mình muốn. Đây chính là cách kích hoạt sức sáng tạo và tập hợp những hành động đầy cảm hứng giúp bạn đạt tới đó nhanh hơn.

Những gì bạn muốn tích lũy ở đây không hoàn toàn là ý nghĩ, cảm xúc hay hành động. Có người gọi đó là rung cảm. Rung cảm khá gần với những điều ấy. Đối với tôi đó là những xúc động được nạp đầy năng lượng tích cực. Hình dung bạn uống một cốc cocktail, một phần làm từ sự thèm khát, một phần làm từ ảo giác, và phần thứ ba là rung động mạnh mẽ. Cái tôi muốn nói ở đây gần giống như vậy.

Định hướng bản thân theo khát vọng rồi hành động

Trách nhiệm tiếp nhận và bộc lộ không phụ thuộc vào chúng ta nhiều lắm — trách nhiệm của chúng ta đơn giản là chấp nhận những gì mình muốn, duy trì khát vọng ấy, rồi định hướng theo. Bạn bắt đầu cảm thấy tốt ngay khi bạn bắt đầu đi đúng hướng, tức là bắt đầu làm sáng tỏ chính xác những gì bạn muốn rồi để bản thân bạn muốn điều ấy.

Nếu gần đây bạn cảm thấy không tốt, hãy nhận ra đó là do bạn đang muốn một điều gì đó mà bạn hiện giờ không có. Muốn cảm thấy tồi tệ hơn không? Thử làm như bạn không thực sự muốn điều ấy, thử cho rằng bạn không bao giờ đạt được điều ấy, hoặc thử hình dung bạn không xứng đáng với điều ấy. Muốn xoay chuyển tình thế và có cảm giác tốt hơn? Chấp nhận trọn vẹn khát vọng ấy, đón nhận năng lượng mà nó tích tụ.

Cảm giác tiêu cực cũng có tác dụng tốt

Bạn sẽ cảm thấy tồi tệ khi khát vọng mới nảy sinh — ít nhất là lúc ban đầu. Cảm giác thúc bạn phải chú ý tới nó, do vậy bạn lắng nghe những gì bạn thực sự muốn và bắt đầu đi đúng hướng.

Nếu bạn khó khăn trong việc đạt tới tận cùng của những cảm giác tiêu cực, thậm chí sau khi thử viết nhật ký hay thử trao đổi với người thân, hãy thử dùng forum của chúng tôi, và hãy để những người khác giúp bạn. Bạn bao giờ cũng có thể tìm cách che dấu con người thật sự của bạn nếu như bạn lo sợ việc người khác có thể tìm ra bạn là con người thực sự. Kể với họ về cảm giác của bạn và một chút về tình trạng hiện tại của bạn, rồi yêu cầu sự giúp đỡ để tìm ra nguồn gốc của những cảm giác ấy.

Đó không cần thiết phải là một trận chiến cam go. Khi bạn đi đúng hướng cho những khát vọng thực sự của bạn — những khát vọng không giả tạo, những khát vọng hình thành trong điều kiện xã hội — bạn sẽ cảm thấy tốt hơn. Việc này tương đối dễ. Cái khó là chúng ta kháng cự lại việc muốn những gì chúng ta muốn. Thay vì kháng cự lại khát vọng của chúng ta, chúng ta cần làm ngược lại — hãy đón nhận những khát vọng ấy một cách trọn vẹn.

Bài học về thất bại

September 20, 2007

Thất bại không có nghĩa tôi là người thất bại
Nó có nghĩa là tôi chưa thành công

Thất bại không có nghĩa là tôi không đạt được gì
Nó có nghĩa là tôi vừa học được điều gì đó

Thất bại không nói tôi là một kẻ ngốc
Mà bảo rằng tôi có đủ lòng tin để thử những gì tôi chưa làm

Thất bại cũng chẳng bảo tôi phải hổ thẹn
Mà nói rằng tôi đã dám để mình được thử thách

Thất bại không có nghĩa là tôi đã bỏ phí đời tôi
Mà có nghĩa tôi có lí do để bắt đầu một cuộc hành trình mới

Thất bại không có nghĩa là tôi không có được thứ tôi cần
Mà tôi có thứ khác, và phải đi theo một hướng khác

Thất bại không bảo rằng tôi kém
Mà nói rằng tôi không hoàn hảo

Thất bại không có nghĩa là tôi nên bỏ cuộc
Mà bảo tôi hãy cố hơn lên

Thất bại không có nghĩa là tôi không làm được
Mà có nghĩa tôi cần luyện tập nhiều hơn

Miễn là những người thân yêu luôn ở bên tôi
Bởi thất bại còn cho tôi biết ai là người yêu thương tôi thật sự

st từ một người bạn

Vượt qua tính chần chừ

September 12, 2007

Bài viết của Steve về cách “vượt qua tính chần chừ”

Chần chừ, thói quen trì hoãn công việc tới phút cuối cùng có thể, có thể trở thành vấn đề lớn trong cả sự nghiệp lẫn cuộc đời bạn. Lỡ cơ hội, làm việc như điên, stress, không kiểm soát được công việc, oán giận, và cảm giác tội lỗi chỉ là một vài triệu chứng. Bài viết này tìm ra căn nguyên của tính chần chừ và đưa ra một số phương pháp để vượt qua nó.

Thay “Phải làm” bằng “Muốn làm”

Thứ nhất, suy nghĩ rằng bạn buộc phải làm một việc gì đó chính là nguyên nhân của tính chần chừ. Khi bạn tự nhủ rằng bạn phải làm việc gì đó, bạn ám chỉ rằng bạn bị ép buộc phải làm việc đó, do vậy bạn tự nhiên có cảm giác oán giận và nổi loạn. Tính chần chừ xuất hiện như là cách thức tự vệ để bạn tránh khỏi nỗi đau này. Nếu như công việc mà bạn đang chần chừ thực hiện có thời hạn thực sự, thì khi thời hạn ấy tiến gần hơn, cảm giác đau đớn gắn liền với công việc ấy trở nên nặng nề thêm nếu bạn không bắt đầu thực hiện nó ngay lập tức.

Giải pháp cho sự cản trở tinh thần đầu tiên này là hãy nhận ra và chấp nhận rằng bạn không cần phải làm những gì mình không muốn. Thậm chí ngay cả khi hậu quả có thể nghiêm trọng, bạn luôn có quyền tự do lựa chọn. Không ai ép buộc bạn phải làm việc của bạn theo đúng cách của bạn. Mọi quyết định bạn thực hiện mang bạn đúng tới nơi bạn đang đứng hôm nay. Nếu bạn không muốn nơi bạn đang đứng, bạn có quyền tự do ra quyết định khác, rồi tiếp đến sẽ là kết quả khác. Cũng phải chú ý rằng bạn không chần chừ trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Thậm chí những kẻ chần chừ nhất cũng có những việc mà họ không bao giờ chần chừ. Có lẽ bạn chưa bao giờ bỏ lỡ chương trình TV mà bạn yêu thích, hằng ngày bạn bao giờ cũng xem qua những forum bạn yêu thích. Trong mọi trường hợp sự tự do lựa chọn là ở bạn. Nếu bạn trì hoãn việc bắt tay vào dự án mới mà bạn cảm thấy bạn “phải làm” trong năm nay, hãy nhận ra rằng bạn đang lựa chọn việc thực hiện nó theo đúng ý nguyện của riêng bạn. Chần chừ thường ít xảy ra với các công việc mà bạn công khai và tự do lựa chọn việc thực hiện.

Thay “Phải kết thúc công việc” bằng “Hãy bắt đầu công việc”

Thứ hai, suy nghĩ cho rằng công việc là cả một khối công việc lớn mà bạn phải thực hiện sẽ vô hình chung kiến bạn trì hoãn nó. Khi bạn tập trung kết thúc một công việc mà bạn không thể thấy rõ ràng tất cả các bước để hoàn thành nó, bạn tạo ra cảm giác không thể kiểm soát nổi nó. Rồi bạn gắn kết cảm giác đau đớn tới nhiệm vụ này và trì hoãn nó càng lâu càng tốt. Nếu bạn tự nhủ, “Tôi phải đóng thuế hôm nay”, hay “Tôi phải hoàn thành báo cáo này,” bạn dường như có cảm giác không kiểm soát được và trì hoãn công việc.

Giải pháp là hãy bắt đầu một phần nhỏ của công việc thay vì hình dung ra bạn phải kết thúc một công việc lớn. Thay thế “Tôi sẽ kết thúc việc này ra sao?” bằng “Ngay bây giờ tôi phải thực hiện bước nào?” Nếu bạn bắt đầu thực hiện công việc đủ thời gian, bạn cuối cùng sẽ kết thúc nó. Nếu một trong những công việc mà cần hoàn thành là dọn dẹp gara, việc nghĩ rằng bạn phải kết thúc công việc này làm bạn cảm thấy quá sức, và bạn sẽ trì hoãn nó. Bạn hãy tự hỏi mình làm thế nào để bạn bắt đầu thực hiện một phần nhỏ của công việc. Chẳng hạn, tới gara với một bản ghi chú, rồi liệt kê ra xem trong đống công việc phải thực hiện có những công việc nhỏ nào phải làm nhanh trong 10 phút . Bạn có thể nhặt ngay những một vài mẩu rác rồi cho vào thùng rác trong lúc bạn đang ở đó. Đừng lo nghĩ việc bạn phải kết thúc việc gì đó to tát. Chỉ cần tập trung vào những việc bạn có thể làm được ngay lúc này. Nếu bạn làm như vậy trong khoảng thời gian đủ lớn, bạn cuối cùng bắt tay vào làm mẩu công việc cuối cùng, và việc thực hiện công việc cuối cùng ấy sẽ hoàn tất cả công việc.

Thay sự hoàn hảo bằng cho phép bạn là con người

Kiểu suy nghĩ sai lầm thứ 3 dẫn đến sự chần chừ là tính cầu toàn. Suy nghĩ rằng bạn phải thực hiện công việc một cách hoàn hảo ngay trong lần cố gắng đầu tiên sẽ ngăn cản việc bạn bắt tay vào thực hiện công việc. Việc tin rằng bạn phải làm gì đó hoàn hảo ngay là công thức dẫn đến căng thẳng, bạn liên hệ căng thẳng ấy với công việc rồi tự điều chỉnh bản thân mình né tránh công việc ấy. Rốt cuộc bạn trì hoãn công việc tới giây phút cuối cùng có thể, do vậy cuối cùng bạn cũng phải có một cách để thoát khỏi cạm bẫy này. Giờ thì bạn không có đủ thời gian để làm việc ấy một cách hoàn hảo nữa, bạn tự nhủ bạn đã có thể thực hiện nó một cách hoàn hảo nếu bạn có nhiều thời giờ hơn. Nhưng nếu bạn không có một thời hạn xác định nào cho công việc thì sự cầu toàn sẽ khiến bạn chần chừ mãi mãi. Nếu bạn chưa từng bắt tay vào công việc mà bạn muốn làm thật tốt, có phải tính cầu toàn đang níu kéo bạn lại không?

Giải pháp cho sự cầu toàn là hãy cho phép bản thân bạn là một con người. Bạn đã từng dùng một phần mềm nào mà bạn coi rằng nó hoàn hảo ở mọi khía cạnh chưa? Tôi nghi ngờ điều đó. Hãy nhận ra rằng một công việc không hoàn hảo được hoàn thành ngày hôm nay bao giờ cũng hơn hẳn một công việc hoàn hảo nhưng bị trì hoãn mãi mãi. Cầu toàn giống việc coi công việc là một nhiệm vụ lớn. Thay thế việc phải hoàn thành ở trong đầu cả công việc lớn ấy một cách hoàn hảo bằng việc hoàn thành một công việc nhỏ đầu tiên không hoàn hảo. Bản thảo đầu tiên có thể thô, rất thô sơ. Nhưng bạn bao giờ cũng có thể xem đi xem lại chúng. Chẳng hạn, bạn muốn viết một bài luận 5000 từ, bạn hãy viết bản thảo chỉ gồm 100 từ đã nếu việc này giúp bạn bắt tay vào việc viết bài luận. Bài luận ấy ngắn hơn cả đoạn văn này.

Thay mất mát bằng niềm vui được đảm bảo

Rào cản thứ 4 là việc liên hệ nỗi mất mát khi thực hiện công việc. Nghĩa là bạn cho rằng thực hiện công việc sẽ làm mất đi những vui thú của cuộc đời bạn. Để hoàn thành dự án này, bạn phải trì hoãn phần còn lại của cuộc đời bạn? Bạn có tự nhủ bạn phải , làm việc hàng giờ, không bao giờ nhìn thấy gia đình, không có thời gian để vui chơi? Suy nghĩ như vậy có vẻ như không mang lại động lực, nhưng lại là điều mà nhiều người làm khi cố đẩy bản thân họ đến hành động để thực hiện công việc. Hình dung một thời gian làm việc kéo dài cùng với việc không có thời gian để vui chơi là cách hay nhất để đảm bảo việc chần chừ.

Giải pháp cho cách suy nghĩ về sự mất mát này là hãy làm ngược lại. Đảm bảo phần mang lại niềm vui cho cuộc đời bạn trước, rồi lên kế hoạch làm việc cho những phần ấy. Việc này dường như là phản tác dụng, nhưng làm ngược lại như vậy lại có tác dụng rất tốt. Quyết định trước thời gian bạn giành cho gia đình, cho giải trí, luyện tập thể dục, hoạt động xã hội và sở thích cá nhân. Tất cả hoạt động giải trí bạn yêu thích được đảm bảo. Rồi hạn chế thời gian làm việc mỗi tuần xuống mức có thể. Những người làm việc có hiệu quả nhất trong mọi lĩnh vực thường có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn và làm việc ít thời gian hơn những người làm việc quá nhiều. Bằng cách coi thời gian làm việc của bạn là một nguồn tài nguyên khan hiếm chứ không phải là một con quái vật bất trị ngấu nghiến thời gian của bạn, bạn cảm thấy cân bằng hơn nhiều, và bạn sử dụng thời gian làm việc của bạn một cách tập trung và hiệu quả hơn. Thực tế cho thấy thời gian làm việc từ 40-45 giờ là thời gian làm việc tối ưu cho hầu hết mọi người. Làm việc nhiều giờ hơn sẽ phản tác dụng tới năng suất và động lực và dẫn đến tình trạng về lâu dài thực tế càng ít công việc được hoàn thành hơn. Chuyện gì xảy ra khi bạn chỉ cho phép bản thân được làm việc với số giờ nhất định mỗi tuần? Chuyện gì xảy ra nếu tôi đến bên bạn và nói “Tuần này bạn chỉ được phép làm việc 10 giờ?” Có phải cảm giác mất mát của bạn bị đảo lộn? Thay vì cảm giác thấy công việc cướp đi khỏi bạn thời gian vui chơi, bạn cảm thấy mình bị tước đoạt khỏi công việc. Bạn thay thế, “Tôi muốn chơi” bằng “Tôi muốn làm”, động lực làm việc của bạn tăng đột biến, và mọi vết tích của tính chần chừ biến mất.

Tôi khuyên bạn mỗi tuần hãy dành ra trọn một ngày mà không có công việc gì hết. Nó nạp lại năng lượng cho bạn, giúp bạn sẵn sàng khởi đầu một tuần làm việc tiếp theo. Có trọn một ngày không phải làm việc sẽ tăng động lực làm việc và giúp bạn bớt lừng chừng hơn. Nếu bạn biết ngày tiếp theo là ngày nghỉ, bạn sẽ ít trì hoãn công việc hơn, bởi vì bạn không chấp nhận sự xa xỉ của việc để công việc ấy chui sang ngày nghỉ của bạn. Thế nhưng, nếu như bạn cho rằng ngày nào cũng là ngày làm việc thì công việc dường như không bao giờ kết thúc, và bạn bao giờ cũng tự nhủ, “Tôi phải làm việc.” Do vậy, đầu óc bạn sử dụng tính chần chừ để đảm bảo rằng bạn có một hình thức thư giãn nhất định cho cuộc sống.

Sử dụng ngăn thời gian

Đối với công việc mà bạn đã trì hoãn một thời gian, tôi khuyên bạn hãy sử dụng phương pháp ngăn thời gian để bắt tay vào thực hiện chúng. Phương pháp này hoạt động như sau: Đầu tiên, chọn một phần nhỏ của công việc mà bạn có thể làm trong chỉ 30 phút. Rồi chọn một phần thưởng cho bạn chính bạn ngay sau đó. Phần thưởng thuộc về bạn nếu chỉ đơn giản là bạn đã làm việc ấy đủ thời gian, nó không phụ thuộc vào bất cứ một kết quả có ý nghĩa nào. Chẳng hạn, xem chương trình TV bạn yêu thích, đi dạo, làm bất cứ việc gì làm bạn thoải mái. Do thời gian bạn thực hiện công việc quá ngắn, sự tập trung của bạn, thay vì hướng đến khó khăn của công việc, sẽ hướng đến việc tận hưởng phần thưởng đang đến gần. Bất kể công việc không dễ chịu thế nào, chẳng có lý do gì mà bạn lại không chịu đựng được 30 phút nếu bạn có cả một phần thưởng lớn đang chờ đợi phía trước.

Khi bạn sử dụng ngăn thời gian cho công việc của bạn, bạn có thể khám phá ra một điều gì đó rất thú vị. Bạn sẽ thấy mình tiếp tục làm lâu hơn 30 phút rất nhiều. Bạn thường dấn sâu vào công việc, thậm chí đó là công việc khó, đến nỗi bạn thực sự muốn tiếp tục thực hiện công việc ấy. Trước khi bạn biết điều đó, bạn đã làm cả một giờ hay thậm chí nhiều giờ liền. Chắc chắn phần thưởng vẫn còn đó, do vậy bạn biết mình có thể tận hưởng nó bất cứ lúc nào bạn sẵn sàng ngừng làm việc. Một khi bạn bắt tay vào hành động, sự tập trung của bạn không hướng đến mối lo lắng về khó khăn của công việc mà hướng đến việc hoàn tất phần công việc hiện tại mà giờ đây bạn đang tập trung hoàn toàn vào thực hiện.

Khi bạn quyết định dừng làm việc, hãy đòi hỏi phần thưởng và tận hưởng nó. Sau đó hãy lên lịch 30 phút tiếp theo cho công việc với một phần thưởng khác. Làm như vậy giúp bạn gắn kết ngày càng nhiều niềm vui vào công việc, bạn bao giờ cũng ngay lập tức ban thưởng cho những nỗ lực của bạn. Phần thưởng quá xa xôi và dài hạn gần như không đem lại động lực bằng những phần thưởng ngắn hạn tức thời. Tự thưởng cho bản thân dù chỉ do bạn đã dành thời gian cho công việc, chứ không phải do bạn đã đạt được điều gì đó, bạn sẽ tích cực trở lại tiếp tục làm việc rồi tiếp tục làm việc, rốt cuộc bạn hoàn thất công việc. Bạn có thể đọc blog của tôi bài nói về ngăn thời gian

Viết bài này là một ví dụ hay cho việc áp dụng phương pháp nói trên. Tôi chắc hẳn đã tự nhủ, “Tôi phải kết thúc một bài viết 2000 từ và bài ấy phải hoàn hảo.” Nên đầu tiên tôi nhớ rằng tôi không phải viết gì hết; Tôi tự do lựa chọn việc viết bài. Rồi tôi nhận ra tôi có nhiều thời gian để thực hiện công việc tốt, tôi không cần phải trở nên hoàn hảo bởi vì tôi sớm bắt tay vào công việc, tôi có nhiều thì giờ để xem lại bài viết. Tôi cũng tự nhủ rằng nếu như tôi duy trì việc bắt đầu công việc, cuối cùng tôi sẽ hoàn hành công việc. Trước khi tôi bắt đầu bài viết này, tôi không có một chủ đề nào để lựa chọn, do vậy tôi sử dụng phương pháp ngăn thời gian để hoàn thành việc này. Phần thưởng của tôi là bữa tối, tôi biết sau 30 phút làm việc, tôi có thể ăn tối, do đôi lúc cảm thấy đói, nên điều này trở thành động lực tốt cho tôi. Tôi mất vài phút để chọn ra được chủ đề vượt qua tính chần chừ, rồi tôi dành thời gian còn lại để viết ra một vài ý tưởng hình thành lên một dàn bài thô sơ. Khi thời gian hết, tôi dừng làm việc và ăn tối, tôi có cảm giác như tôi kiếm được bữa ăn ấy.

Sáng hôm sau tôi vẫn dùng phương pháp ngăn thời gian 30 phút, lần này phần thưởng là bữa sáng. Nhưng tôi mải mê với công việc này đến mức sau 90 phút tôi vẫn tiếp tục viết. Tôi biết tôi có thể dừng viết bất cứ lúc nào và phần thưởng đang chờ đợi tôi, nhưng khi đã vượt qua sức ì của việc bắt tay vào thực hiện công việc, thì xu hướng tự nhiên là tiếp tục làm việc. Tôi đảo ngược tính chần chừ bằng cách tiếp tục công việc và trì hoãn phần thưởng. Kết quả là tôi hoàn thành bài viết sớm hơn và có phần thưởng là bữa sáng ấy.

Tôi hy vọng bài viết này giúp bạn hiểu rõ hơn căn nguyên của tính chần chừ và cách vượt qua nó. Hãy nhận ra rằng tính chần chừ là do sự gắn kết những khó khăn hoặc khó chịu với công việc bạn đang suy nghĩ. Cách vượt qua tính chần chừ chỉ đơn giản là giảm khó khăn ấy và tăng niềm vui khi bắt tay vào thực hiện công việc, do đó bạn cho phép mình vượt qua sức ì và tạo ra động lực tích cực. Nếu bạn bắt tay vào công việc rồi lại bắt tay tiếp vào công việc, rốt cuộc bạn sẽ hoàn thành công việc.

Làm thế nào để ngừng phàn nàn

September 6, 2007

Steve viết tiếp về phàn nàn, về cách từ bỏ nó.

Làm thế nào để ngừng phàn nàn

Có lẽ bước quan trọng nhất để từ bỏ thói quen phàn nàn là dứt bỏ mối liên hệ của những hành vi không mong muốn khỏi tính cách của bạn. Sai lầm mà những người hay phàn nàn mắc phải là tự đồng nhất với những ý nghĩ tiêu cực đang tồn tại trong đầu óc họ. Chẳng hạn, có người thừa nhận “Tôi biết tôi chịu trách nhiệm trước ý nghĩ của tôi, nhưng tôi không biết cách nào để ngăn chặn bản thân tôi cứ thường xuyên suy nghĩ một cách tiêu cực.” Ở một mức độ nhất định đó dường như là một bước tiến đúng, nhưng đó cũng là một cái bẫy. Việc nhận trách nhiệm cho những ý nghĩ của bạn là tốt, nhưng bạn không cần phải đồng nhất với những ý nghĩ ấy đến mức cuối cùng bạn tự đổ lỗi cho mình và thậm chí còn hơn thế

Cách tốt hơn là “Tôi nhận ra những ý nghĩ tiêu cực trong đầu tôi. Nhưng chúng không phải tôi. Khi tôi nâng cao nhận thức của tôi, tôi có thể thay thế chúng bằng những ý nghĩ tích cực.” Bạn có thể có sức mạnh để điều chỉnh ý nghĩ của bạn, nhưng vấn đề là phải giữ nhận thức của bạn không rơi vào bãi lầy của sự đổ lỗi. Hãy nhận ra rằng khi những ý nghĩ ấy trôi qua đầu óc bạn, chúng không phải là bạn. Bạn là chất liệu dẫn có ý thức mà chúng chạy qua.

Điều chỉnh tư duy

Mặc dù suy nghĩ của bạn không phải bạn, nếu bạn cứ lặp đi lặp lại cùng những ý nghĩ ấy, chúng sẽ điều chỉnh đầu óc của bạn đến một mức độ lớn hơn. Gần như chính xác phải nói là chúng ta trở thành những ý nghĩ thống trị ta, nhưng tôi nghĩ nói vậy là hơi quá xa một chút.

Hãy xem những gì bạn ăn tác động đến cơ thể bạn thế nào. Bạn không thực sự trở thành món ăn tiếp theo mà bạn ăn, nhưng món ăn ấy sẽ tác động tới cơ thể bạn, nếu bạn tiếp tục ăn vẫn món ăn ấy, sau một thời gian chúng sẽ có tác động lớn đến cơ thể bạn. Cơ thể bạn sẽ thèm muốn và mong đợi vẫn món ăn ấy. Thế nhưng cơ thể bạn vẫn tách biệt và khác biệt với món ăn mà bạn ăn, và việc bạn thay đổi món ăn là vẫn tùy ở bạn, tức là bạn có thể dần dần điều chỉnh lại cơ thể bạn để thích nghi với món ăn mới.

Đó chính là lý do tại sao ý nghĩ tiêu cực lại có thể gây nghiện đến như vậy. Nếu bạn cứ tiếp tục duy trì những ý nghĩ tiêu cực, bạn điều chỉnh tinh thần bạn để nó mong đợi và thậm chí thèm muốn những ý nghĩ tiêu cực ấy. Tế bào thần kinh của bạn sẽ thậm chí học được cách đoán trước việc tái xuất hiện của những kích thích tiêu cực. Bạn sẽ trở thành miếng nam châm hút những ý nghĩ tiêu cực.

Cái bẫy của những suy nghĩ tiêu cực

Rất khó thoát khỏi tình huống khó này bởi vì đó là cái bẫy có khả năng tự duy trì, ai đã mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực đều biết rất rõ. Trải nghiệm tiêu cực của bạn tiếp tay cho những mong đợi tiêu cực của bạn, đến lượt những mong đợi ấy lại thu hút những trải nghiệm tiêu cực mới.

Hầu hết những người khi rơi vào cái bẫy này thì suốt đời họ không bao giờ thoát ra khỏi nó được. Đó chính là khó khăn cần vượt qua. Ngay cả khi họ tự bảo vệ họ khỏi những tiêu cực của chính họ, họ không hề hay biết biết rằng họ đang duy trì nó bằng cách tiếp tục đồng nhất với tiêu cực ấy. Nếu bạn tự trừng phạt mình do bạn suy nghĩ quá tiêu cực, bạn đang củng cố thêm thói quen ấy chứ không phải đang từ bỏ nó.

Tôi nghĩ hầu hết những ai mắc kẹt vào cái bẫy này sẽ vẫn bị kẹt trong đó cho đến khi họ nâng cao nhận thức của họ. Họ phải nhận ra rằng mình đang mắc kẹt và rằng vừa tiếp tục đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực của chính mình vừa đồng nhất mình với ý nghĩ tiêu cực ấy là trận chiến không bao giờ có thể giành được thắng lợi. Hãy nghĩ về điều ấy. Nếu tự trừng phạt mình là có tác dụng, tại sao nó không có tác dụng từ trước đây lâu rồi? Bạn có tiến gần đến giải pháp nào sau mọi nỗ lực bạn đã dành cho kế hoạch tấn công trận chiến ấy không?

Do vậy, giải pháp tôi thích nhất là không đấu tranh nữa, tôi đầu hàng. Thay vì kháng cự lại tiêu cực ấy, thừa nhận và chấp nhận sự tồn tại của nó. Làm như vậy có tác dụng nâng cao nhận thức của bạn.

Vượt qua suy nghĩ tiêu cực

Bạn học cách để ý nghĩ tiêu cực trôi qua đầu óc bạn, rồi vượt qua nó. Cho phép chúng tồn tại, nhưng không đồng nhất với chúng bỏi chúng không phải bạn. Hãy là người quan sát chúng.

Người ta nói rằng tư duy giống như một con khỉ tinh nghịch. Bạn càng đánh nhau với khỉ, nó càng tinh nghịch hơn. Nên bạn hãy thư giãn và quan sát con khỉ ấy cho đến khi tự nó mệt mỏi.

Hãy nhận ra rằng con người thực sự của bạn tại đây, đang sống cuộc sống hiện tại với tư cách là một con người. Lý do bạn tồn tại ở đây là để phát triển ý thức của bạn. Nếu bạn suy nghĩ tiêu cực, việc của bạn là phải phát triển ý thức của bạn đến mức bạn có thể học cách tập trung vào những gì bạn muốn, sáng tạo một cách tích cực thay vì phá hoại. Việc này có thể khiến bạn mất hơn cả một đời người để đạt được mục đích ấy, thế cũng không sao. Cuộc đời luôn phản chiếu lại bạn nội dung của ý thức của bạn. Nếu bạn không thích những gì bạn đang trải nghiệm, thì đó là do kỹ năng sáng tạo có ý thức của bạn vẫn chưa phát triển. Nhưng đó không phải là vấn đề bởi vì bạn đang ở đây để phát triển nó. Bạn đang trải nghiệm chính xác những gì bạn có bổn phận phải trải nghiệm, tức là bạn có thể học cách phát triển nó.

Sáng tạo có ý thức

Nếu bạn cần nhiều thời gian hơn một chút để giải quyết những tiêu cực của bạn, bạn hoàn toàn tự do làm chủ thời gian của mình. Sáng tạo có ý thức là một trách nhiệm lớn, và có thể bạn chưa sẵn sàng để đảm nhiệm trách nhiệm ấy. Chừng nào còn như vậy bạn còn duy trì mãi cách suy nghĩ tiêu cực và bạn đẩy xa mình ra khỏi việc thực hiện trách nhiệm ấy. Bạn phải thừa nhận rằng ý nghĩ trở thành người sáng tạo cho mọi thứ thuộc về thực tại của bạn khiến bạn nản lòng. Bạn định tạo ra cuộc đời bạn thế nào? Nếu bạn làm rối tinh mọi thứ lên thì sao? Nếu bạn tạo ra một đống tơ vò thì sao? Nếu bạn cố gắng hết mình để rồi thất bại thì sao? Tự nghi ngờ như vậy làm bạn tiếp tục suy nghĩ tiêu cực, giống như một cách để né tránh trách nhiệm.

Thật không may, việc chạy trốn như vậy mang lại nhiều hậu quả. Cách duy nhất để người sáng tạo thực sự có thể chối bỏ trách nhiệm cho những gì họ tạo ra là tạo ra ảo tưởng họ thực sự không tạo ra những thứ ấy. Nghĩa là bạn phải dùng chính sức sáng tạo của bạn để chống lại chính bạn. Bạn giống như chúa trời sử dụng sức mạnh của mình để trở thành không còn sức mạnh. Bạn sử dụng sức mạnh của mình để tự làm suy yếu mình.

Lý do bạn giờ đây có thể đang mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực là tại một lúc nào đó, bạn đã lựa chọn nó. Bạn hình dung ra một kết quả khác có thể xấu hơn từ việc chấp nhận trách nhiệm trọn vẹn đối với tất cả những gì trong thực tại của bạn. Quá nhiều để đảm nhận. Nên bạn dùng ý nghĩ của bạn để chống lại bản thân bạn và né tránh trách nhiệm to lớn ấy. Bạn sẽ còn tiếp tục kẹt trong ý nghĩ tiêu cực cho đến khi bạn sẵn sàng chấp nhận trách nhiệm.

Tiêu cực không cần thiết phải là tình trạng thường trực. Bạn có quyền tự do để chọn lựa chọn khác. Trong thực tế việc nhận ra được điều này diễn ra ở tầng lớp mà ý thức bắt đầu xuất hiện. Bạn bắt đầu chấp nhận và đón nhận ngày một nhiều hơn trách nhiệm cho cuộc đời bạn.

Nhận trách nhiệm trọn vẹn

Bạn thấy…giải pháp thực sự cho việc than phiền là trách nhiệm. Bạn phải nói với cả vũ trụ này (và nói thật lòng), “Tôi chấp nhận nhiều trách nhiệm hơn đối với mọi việc mà tôi trải nghiệm.”

Dưới đây là một số ví dụ về thế nào là chấp nhận trách nhiệm:

  • Nếu tôi hạnh phúc, đó là do tôi đang tạo ra hạnh phúc ấy
  • Nếu có vấn đề gì đó trên thế giới này làm phiền tôi, tôi có trách nhiệm khắc phục vấn đề ấy
  • Nếu ai đó cần, tôi có trách nhiệm giúp họ
  • Nếu tôi muốn điều gì, việc đạt được điều ấy là tùy thuộc vào tôi
  • Nếu tôi muốn có ai đó trong cuộc đời mình, tôi phải lôi cuốn họ và mời gọi họ chung sống cùng tôi
  • Nếu tôi không muốn tình trạng hiện tại của tôi, tôi phải chấm dứt tình trạng ấy

Một mặt, nó có thể giúp bạn nhận trách nhiệm cho mọi việc tốt đẹp trong cuộc đời bạn. Việc tốt đẹp không đơn giản xảy đến với bạn. Bạn đã tạo ra nó. Bạn thực hiện rất tốt.

Tự khen thưởng mình nếu bạn muốn, nhưng đừng có cảm giác bạn phải giả vờ tận hưởng những gì bạn không thích. Nhưng hãy chấp nhận trách nhiệm đối với tất cả…cho tới mức bạn sẵ sàng làm điều đó.

Phàn nàn là chối bỏ trách nhiệm. Và đổi lỗi chỉ là cách khác để tự biện hộ cho việc chối bỏ trách nhiệm. Nhưng chính việc chối bỏ này vẫn sử dụng sức mạnh sáng tạo của riêng nó.

Sáng tạo có ý thức thực sự là một trách nhiệm ghê gớm. Nhưng theo tôi đó lại là phần đẹp đẽ nhất trong mỗi con người. Không có gì có thể thay thế được việc sáng tạo ra một cuộc sống đầy niềm vui sướng, ngay cả khi nó đòi hỏi bạn phải nhận trách nhiệm cho những thứ rác rưởi không mong muốn mà bạn đã tạo ra cho đến thời điểm này.

Khi bạn thấy mình phàn nàn, dừng lại và hỏi bản thân xem liệu bạn có muốn tiếp tục chối bỏ trách nhiệm đối với thực tại của mình hay bạn cho phép mình đảm nhận thêm một chút trách nhiệm nữa. Có thể bạn đã sẵn sàng để đảm nhiệm nhiều trách nhiệm hơn, nhưng cũng có thể bạn vẫn chưa sẵn sàng, nhưng hãy cố gắng ra quyết định một cách có ý thức. Bạn muốn nhận được sự thông cảm cho việc bạn tạo ra những điều bạn không muốn, hay bạn muốn nhận được lời chúc mừng cho việc bạn tạo ra những gì bạn muốn?

A genuine nonconformist

September 5, 2007

đất nước tôi tràn ngập những lời dạy yêu thương. Ấy vậy mà, tôi cũng chứng kiến được những con người nghèo khó, những số phận oan khiên bị bỏ quên sau những tiếng hò reo về tình yêu thương một cách lố lăng. Bọn quan lại tham nhũng thì vẫn giàu sụ, phè phởn, và những con người, những số phận dân hèn cứ long đong. Khi nào thì những lời tung hô, hò reo yêu thương như khẩu hiệu thôi che lấp những giọt nước mắt thân phận âm thầm?…

Từ “Nếu có yêu nhau” album Bụi đường ca (free download) của nhạc sĩ Tuấn Khanh

IMO, he’s a genuine nonconformist.

Những nỗi buồn vừa phải

Có những nỗi buồn, ta ngỡ như đã quên
Đến với bóng tối và mang về ký ức
Có những nỗi buồn vẩn vơ và suy tư
Từng ngày lặng nhìn nào hay là suốt đời
Đem về cuối đời, ngày tháng tựa giấc mộng
Ngày trôi cứ trôi qua
Lúc thì tiếc nuối, lúc thì nhớ khôn nguôi
Sớm mai lòng nao nao

Có những nỗi buồn ai khóc trong lặng thinh
Gạt dòng lệ thầm và tươi cười che giấu
Có những nỗi buồn ngỡ đâu là chôn sâu
Nào ngờ 1 đời tựa như lại bắt đầu
Đem về cuối đời, ngày tháng đầy gió lộng
Mù khơi những tin vui
Cúi đầu tiếc nuối, ngước nhìn nhớ khôn nguôi
Sớm hôm lòng nghe đau

Thời gian trôi đi mãi, tựa như cơn gió,
Còn đâu ước mơ cho người cho ta, còn lại bao tiếc nuối
Ngày thôi đã lỡ đành mang lãng quên
Nghe đời mong manh bụi thời gian

[updated, thanks mina]

Phàn nàn

September 5, 2007

Bạn có hay kêu ca, phàn nàn không?, bạn muốn biết Steve nói về phàn nàn thế nào không?

Phàn nàn

Phàn nàn, giống như mọi hình thức khác, không chỉ là sự quan sát. Phàn nàn là một hành động sáng tạo. Càng ca thán nhiều, bạn càng tập hợp sức sáng tạo của bạn để lôi mọi chuyện ra để ca thán. Phàn nàn của bạn có thể dường như được biện hộ hoàn toàn, nhưng hãy nhận ra rằng mỗi khi bạn đang phàn nàn, bạn đang yêu cầu có nhiều phàn nàn hơn thế nữa. Phàn nàn không chỉ về quá khứ. Mỗi khi bạn phàn nàn, hãy nhận ra rằng bạn đang đặt ra một dự định – một mục đích – cho tương lai.

Chú ý rằng phàn nàn không giống như việc có phản ứng tiêu cực. Phản ứng tiêu cực đầu tiên thì ổn thôi. Phàn nàn là hành động nhằm củng cố thêm điều bạn không muốn và dự định có nhiều phàn nàn hơn nữa. Đó là hành động khoan sâu vào những điều tiêu cực.

Người phàn nàn trói buộc bản thân họ vào thực tại luôn đem lại cho họ nhiều điều để kêu ca hơn. Cuộc sống đày đọa họ. May mắn ít đến với họ. Họ không bao giờ đạt được một bước ngoặt nào. Những việc không may, dường như vượt khỏi tầm khiểm soát của họ, cứ luôn luôn xuất hiện. Điều đó dường như không công bằng, nhưng có thực sự không công bằng không. Mỗi một ý nghĩ là một dự định, và người phàn nàn có thói quen dự định những điều họ không muốn. Vì vậy hoàn toàn hợp lý khi họ sống trong một thực tại đồng nhất với những ý nghĩ như vậy. Người phàn nàn có thể nói với bạn rằng thực tại của họ là nguyên nhân cho những kêu ca của họ, nhưng chính xác hơn phải là thực tại của họ phản ánh phàn nàn của họ.

Kêu ca cũng có thể gây nghiện. Bạn kêu ca càng nhiều, thậm chí dù chỉ ở trong đầu bạn, nó ngày càng in sâu vào thói quen và càng khó dừng nó lại

Phàn nàn và luật hấp dẫn

Tôi từng thấy nhiều người cho rằng họ đang sử dụng đúng Luật hấp dẫn, tức là duy trì những ý định tích cực và chỉ nghĩ về việc mà họ muốn lôi kéo (hấp dẫn). Nhưng sau vài tuần chỉ có một chút hoặc không có kết quả nào, họ tuôn ra những kêu ca:

Luật hấp dẫn này thật là vớ vẩn! tôi đã thử rồi, nhưng nó chẳng giúp gì được cho tôi. Tại sao những ý muốn của tôi vẫn chưa mang lại kết quả? Tại sao nó giúp được người khác mà tôi thì không? Tôi phí phạm quá nhiều thời gian mà chẳng có gì biến chuyển? Nhảm nhí! nhảm nhí! thật nhảm nhí!

Ai thực sự hiểu Luật hấp dẫn sẽ không ca thán như vậy. Làm vậy giống như gieo một hạt giống rồi đào bật nó lên một cách thô bạo để xem nó có nảy mầm hay không. Bạn vừa giết chết nó. Hãy xem: Nếu ai đó thấy cần thiết phải giết chết cây đang trồng để xem nó có đang lớn lên hay không, thì có phải họ đã thực sự mong muốn/có ý định cho cây sống sót và phát triển? Hiển nhiên không. Nếu bạn muốn cây lớn lên, bạn sẽ sẽ không đào bật gốc nó lên. Tương tự như vậy, nếu bạn có ý định chắc chắn rằng ý muốn của bạn thành hiện thực, bạn sẽ không quở trách về thất bại của mình. Bạn chỉ cần tiếp tục duy trì ý muốn cho đến khi nó thành hiện thực, cho dù nó mất thời gian thế nào.

Thực tế bạn sẽ thấy một số người có dự định phải duy trì ý muốn của họ một cách kiên nhẫn hàng tháng hàng năm trời, trong khi đó người phàn nàn thường đầu hàng ngay trong 30 ngày đầu tiên. Tại sao? Bạn có thể không thích những điều tôi sắp nói ra, nhưng sự thật là kẻ kêu ca đã bao hàm việc cuối cùng họ sẽ đầu hàng. Thất bại là ý muốn thực sự của họ.

Bạn thấy … kẻ trút phản ứng dữ dội lên Luật hấp dẫn do nó không đem lại cho họ những gì họ muốn không bao giờ thấu hiểu hoàn toàn Luật hấp dẫn. Họ bao giờ cũng chờ đợi sự thất bại, họ chỉ đơn giản chóp lưỡi đầu môi cho những ý muốn tích cực. Nhưng ý muốn đằng sau đó vẫn là tiêu cực.

Bạn không thể lừa dối Luật hấp dẫn. Nó biết mong muốn thực sự của bạn, và nó không hé lộ gia tài quý giá của nó cho những kẻ mà nó biết rồi cuối cùng kẻ ấy sẽ thất bại.

Mong muốn và thời gian

Hãy nhận ra rằng Luật hấp dẫn là trường tồn, nó không bị thời gian ràng buộc. Tôi nghĩ về nó như sau: Mỗi ý nghĩ của bạn tại bất kỳ thời điểm nào cũng là ý muốn không bị ràng buộc về thời gian, do vậy mọi ý nghĩ ở mọi lúc ảnh hưởng đến kết quả ở mọi lúc. Giờ đây đó là một sự khái quát hóa quá đáng, nhưng nếu bạn chấp nhận đó là sự thật, nó sẽ giúp bạn hiểu tại sao bạn phải cư xử đối với những ý muốn của bạn như là một sự cam kết không bị thời gian ràng buộc.

Ý muốn suốt đời bạn đóng vai trò như ban nhạc cộng hưởng của những ý muốn. Ban nhạc xác định ấy cuộc đời nào mà bạn sống. Kẻ ca thán kinh niên sẽ thể hiện phần lớn một cuộc sống tiêu cực. Người suy nghĩ tích cực thể hiện ở một cuộc sống tích cực.

Ý nghĩ/ý muốn của không bị thời gian ràng buộc. Nếu bạn than phiền về điều gì đó trong tương lai, than phiền ấy sẽ tác động một cách tinh vi đến bạn ngay ngày hôm nay.

Hãy để tôi nêu một ví dụ thực tế. Giả sử sáng nay chiếc xe hơi của bạn gặp trục trặc, hoàn toàn không mong đợi.

Tại sao nó trục trặc? Có người nói đó là quy luật vật lý. Người ủng hộ Luật hấp dẫn nói đó là do bạn đã đặt ý muốn một cách vô thức trước đó lên sự thể hiện của sự cố ấy, có lẽ với lý do không rõ ràng đối với bạn. Nhưng tôi lại cho rằng có một điều gì đó khác gây ra sự cố ấy.

Bạn đã phản ứng thế nào sau khi sự cố xảy ra? Bạn có phàn nàn không? Bạn có luôn giữ nó trong đầu, rồi có những phản ứng tiêu cực ngày một dữ dội hơn? bạn có nhận ra những ý nghĩ ấy là ý muốn không? Tôi thực sự cho rằng phản ứng phàn phàn của bạn về sự cố ấy sau khi nó đã xảy ra là điều gì đã thể hiện ra sự cố ấy. Nếu bạn không phàn nàn về nó, sự cố có thể chưa từng xảy ra.

Tôi biết điều này trái ngược với hầu hết mọi người khi nghĩ về nguyên nhân và kết quả. Nhưng nếu bạn suy nghĩ một chút, bạn sẽ tiến dần đến hiểu rõ Luật hấp dẫn, luật mà tôi tin là nó nhất quán hơn cả tác dụng thực tế nó mang lại. Nếu bạn bắt đầu thấy ý muốn chạy ngược chạy xuôi với thời gian, bạn sẽ nhận ra việc duy trì ý nghĩ tích cực tại mọi lúc nếu bạn muốn có một cuộc sống tích tực là quan trọng biết nhường nào. Thậm chí ca thán về quá khứ cũng là kiểu tư duy mà bạn phải từ bỏ

Người ta thường cho rằng Luật hấp dẫn chỉ tiến lên phía trước theo thời gian. Tôi không nghĩ vậy. Thực tế tôi chắc chắn rằng điều đó không đúng chút nào.

Hạt giống của sự phàn nàn

Đây là một cách khác để nghĩ về điều này, cách nghĩ có thể dễ chấp nhận hơn một chút nếu bạn thường suy nghĩ đơn giản. Giả sử có một điều không may xảy ra với bạn, sau đó bạn sẽ phàn nàn về nó, vì vậy chắc chắn phải có một hạt giống của sự phàn nàn bên trong bạn…trước khi cả sự kiện không may kia xảy ra. Bạn chắc chắn phải là kiểu người phàn nàn. Và nếu như hạt giống ấy ở đó, bạn có thể đánh cược rằng Luật hấp dẫn phát hiện ra nó

Người thực sự tích cực là người không ca thán. Thậm chí cả khi mọi việc đều không đúng ý họ, họ tiếp tục hướng ý nghĩ của họ sang mặt tích cực. Họ mong đợi rằng mọi chuyện cuối cùng sẽ đi đúng con đường họ muốn. Họ hành động để có được kết quả tích cực. Thất bại không làm họ xấu hổ và không làm họ nguyền rủa Luật hấp dẫn bởi trong họ không có hạt giống phàn nàn. Nọ không cầu toàn về nó, nhưng nó lại là hình mẫu chủ đạo của họ.

Nếu bạn muốn tạo ra cuộc đời mà bạn thực sự muốn, thay vì bạn chỉ đơn thuần dung túng nó, bạn phải nhổ bật gốc hạt mầm của sự phàn nàn. Mầm mống ấy có tính hủy hoại ghê gớm và nó sẽ giết chết mọi mầm mống tích cực mà bạn đang vun trồng. Nó biết nó có khả năng phá hủy những mầm mống ấy. Nó biết bạn đang tự lừa dối chính mình. Nó sẽ làm bạn tin rằng hạt giống tích cực mà bạn đang vun trồng thực ra là cỏ dại, tức là không khác gì những điều cầu ước hay sự cả tin ngây ngô.

Khi cuối cùng bạn nhận ra rằng hạt giống phàn nàn sẽ tiếp tục phá hoại nỗ lực của bạn chừng nào bạn còn dung túng nó, thì hãy quyết định sáng suốt để vứt bỏ nó. Chỉ khi đó ý muốn tích cực của bạn mới có gốc rễ chứ không phải có một bộ rễ đã bị nhổ bật lên.

Mỗi khi bản thân bạn phàn nàn, hãy hình dung ra hạt giống phàn nàn ấy, rồi hình dung bạn đang nhổ bật gốc nó và quẳng nó đi. Hãy đem chúng cho chim ăn. Hãy trả chúng về nơi chúng sinh ra. Hãy ném chúng vào đống rác. Rồi hình dung ra hạt giống tư duy tích cực, vun trồng nó, chăm bón và tưới tắm nó. Hãy nhắc nhở bản thân bạn rằng “Tôi đang nắm giữ hạt giống hạnh phúc.”

Phàn nàn có thể gây nghiện không thể cưỡng được, nhưng nó không cần thiết phải là bản kết án chung thân.

Niềm vui từ những nỗi buồn

August 29, 2007

Chiều mai cơ quan tôi tổ chức thi Toeic định kỳ, định mở một chút tài liệu ra xem nhưng tôi cảm thấy điều này thật vô nghĩa. Học tập, đặc biệt lại là môn như tiếng Anh, đòi hỏi cả một quá trình để trau dồi để tiến bộ; không thể rút gọn thành một đêm được. Tôi quyết định lôi bài Niềm vui từ những nỗi buồn của Steve Pavlina ra dịch, bài viết thật hay, thật bổ ích, thú vị, nó giúp ích cho tôi thật nhiều và có lẽ cho cả nhiều người khác nữa.

Steve viết rất nhiều về “Personal Development”, các bài đều rất hay, thực tế và bổ ích. Enjoy !

Niềm vui từ những nỗi buồn

Tối qua một cơn bão tràn qua Las Vegas. Tiếng sấm quá to và tia chớp quá sáng khiến tôi không ngủ được, tôi quyết định thức dậy một chút. Khoảng 3 giờ sáng tôi xuống dưới tầng và thưởng thức một quả chuối, một cốc trà thảo mộc. Rồi tôi ra ngoài và ngồi ở sân sau ngắm nhìn cơn bão.

Cơn bão di chuyển từ phía Nam tới, từng phút từng phút một tôi thấy những tia chớp giáng xuống, kéo theo sau là những tiếng sấm rền làm cửa sổ rung lên kêu lách cách. Khi cơn bão đến gần hơn, gió nổi lên và trời bắt đầu mưa như trút, nhưng trời vẫn chỉ khoảng 24 độ C. Tôi ngồi dưới mái che, tránh cơn mưa một cách an toàn.

Tôi ngồi đó gần một tiếng đồng hồ, chiêm nghiệm về bản chất của tồn tại, như tôi thường hay làm. Tôi nghĩ về những cảm xúc mà chúng ta trải nghiệm trong đời. Người thì đau buồn. Người thì hạnh phúc. Người thì cáu giận. Người thì sợ hãi. Người thì lãnh đạm. Người thì hy vọng. Nhưng những cảm xúc ấy đều không tồn tại mãi mãi.

Tôi thấy những cảm xúc có xu hướng nảy sinh một cách tức thì để đáp lại những sự kiện nhất định. Khi có điều gì đó xảy ra, chúng ta có những phản hồi đáp lại những sự kiện ấy với những cảm xúc nhất định. Hầu hết những phản hồi này đều tự phát và không tự nguyện.

Phản hồi cảm xúc

Có người thích thú những phản hồi cảm xúc và thậm chí còn tìm kiếm chúng, bởi vì nó thường mang lại những trải nghiệm tích cực cho họ. Chẳng hạn, một người đang yêu hay đam mê sẽ sẵn sàng đón nhận và biết ơn những cảm xúc của họ.

Có người lại ghét những phản hồi cảm xúc mà họ nhận được. Họ cho những cảm xúc ấy là có chuyện và họ tự tìm cách để vô hiệu hóa mối liên hệ tới chúng, trong khi đó những người khác lại đón nhận những phản hồi ấy từ tận đáy lòng và nhận ra đó là những tín hiệu báo rằng họ cần một sự thay đổi.

Tôi xem cảm xúc của mình giống như sự phản ứng thể hiện khi chơi điện tử. Những thông báo như chi tiết về số đạn còn, tình trạng thể lực và vị trí trên bản đồ tiết lộ về avatar (nhân vật trong trò chơi) của tôi đang ra sao. Đây là những trường hợp cho thấy cảm xúc của tôi liên quan tới trải nghiệm của avatar của tôi:

  • Khi tôi vui, avatar của tôi có nhiều đạn, thể lực tốt, mọi việc trên bản đồ đều tiến triển tốt.
  • Khi tôi lúng túng, avatar của tôi đã mất, hoặc đang phải tìm hiểu xem cách chơi thế nào.
  • Khi tôi căng thẳng, avatar của tôi có ít đạn, cảm giác không được chuẩn bị cho thử thách phía trước.
  • Khi tôi sợ hãi, avatar cần được thực hành nhiều hơn trước khi đương đầu với thử thách tiếp theo.
  • Khi tôi bực mình và không kiểm soát được, avatar cần sự giúp đỡ của các nhân vật khác hoặc đơn giản phải chơi chậm lại một chút.
  • Khi tôi cảm thấy ham thích, avatar đang ở đúng điểm thử thách
  • Khi tôi buồn hoặc thất vọng, đây là lúc avatar của tôi mất các vũ khí đi kèm, hoặc phải đương đầu với thử thách mới
  • Khi tôi chán nản, có lẽ avatar của tôi đã hoàn thành trình độ hoặc độ khó hiện tại và nó cần phải có thử thách mới, thú vị hơn…thậm chí là một trò chơi mới

Khi những cảm xúc này nảy sinh, chúng nhiều lúc cũng giống như cơn bão bao bọc quanh tôi khi tôi ngồi ngoài sân đêm qua. Nhưng ngay cả khi có sự hiện diện của cơn bão ấy, bên trong nó vẫn có một tâm bình yên. Dù những cảm xúc của bạn nảy sinh từ ý thức của bạn, nhưng chúng không phải ý thức của bạn và tùy thuộc vào bạn quyết định dừng chúng lại, hít thở, và vượt lên trên chúng. Làm như vậy bạn không loại bỏ được cảm xúc — chúng vẫn còn đó — nhưng bạn bắt đầu thấy chúng từ góc độ của người thứ ba thay vì đồng nhất bạn với những cảm xúc ấy. Tương tự như vậy, khi tôi ngồi giữa những tia chớp, sấm, gió và mưa, tôi bình tĩnh quan sát sự hiện diện của cơn bão nhưng tôi lựa chọn không đồng nhất tôi với cơn bão. Tôi quan sát cơn bão nhưng không trở thành cơn bão.

Quan sát cơn bão cảm xúc của bạn

Khi bạn trải qua những cảm xúc mạnh mẽ, bạn quan sát hay trở thành cơn bão? Bạn có chứng kiến hạnh phúc, đau khổ, bực bội, v.v.. như chúng xuất hiện qua avatar của bạn? Hay bạn có dừng lại và nhớ ra rằng nhân vật đó không phải là bạn thực sự…rằng đó chỉ là avatar trong thế giới thực?

Tôi không khuyên rằng bạn có thể điều khiển cơn bão hay cần phải làm như vậy. Cơn bão là vậy. Khi bạn quan sát nó, nó đã được hình thành rồi. Nhưng bằng cách chuyển cách nhìn nhận của bạn, bạn không cần phải đồng nhất với cơn bão cảm xúc của bạn. Bạn có thể chỉ quan sát nó.

Khi bạn chơi trò chơi điện tử, đôi lúc bạn có những cảm xúc thật mạnh mẽ, mọi game thủ có kinh nghiệm đều sẽ khẳng định như vậy. Những cảm xúc bao gồm sự sợ hãi, buồn phiền, tức giận, và nhiều hơn thế nữa. Mặc dù vậy, ngoài đời thật chúng ta xem những cảm xúc ấy là tiêu cực, còn khi chơi game những cảm xúc này lại được xem là một phần của miền vui. Làm sao có thể thế được? Có thể nào bạn chơi một trò chơi làm bạn sợ hãi rồi cuối cùng lại thấy thích thú không? Có, bởi vì bạn biết bạn không phải là nhân vật trong trò chơi. Bạn nhận ra đó chỉ là những trải nghiệm được mô phỏng và định mệnh của nhân vật ấy không phải là định mệnh của bạn.

Bạn có thể áp dụng việc thay đổi cách nhìn nhận như trên cho chính cuộc đời bạn. Con người có thật của bạn là nhân vật trong vũ trụ này. Bây giờ hãy chuyển cách nhìn nhận của bạn để vượt trên cả con người thật của bạn để tới mức độ nhận thức đang trải nghiệm thực tại này, đó là trò chơi nếu bạn muốn. Bạn hãy cho phép mình vui vẻ, ngay cả khi bạn trải qua những cảm xúc tiêu cực, và bằng cách trải nghiệm những cảm xúc ấy mà không đồng nhất với chúng. Quan sát cơn bão mà không trở thành cơn bão.

Bạn không phải tin vào Chúa trời, sự bất tử, tâm hồn, hay bất cứ cái gì cao hơn bản thân bạn chỉ để nâng cao mức độ ý thức của nhân vật trong trò chơi này. Bạn chỉ đơn giản coi đó là một cách nhìn nhận ở mức độ cao hơn. Chú ý rằng bạn có thể đón nhận cách nhìn nhận của nhân vật trong trò chơi hay bộ phim. Bạn không phải thay đổi niềm tin tinh thần để thưởng thức trò chơi hay bộ phim ấy, bạn cũng chẳng phải thay đổi niềm tin chỉ để nâng cách nhìn nhận của bạn vượt lên trên con người thật của bạn.

Niềm vui

Khi bạn trải qua việc thay đổi cách nhìn nhận, bạn bắt đầu nhận ra một cảm giác bên trong. Tôi miễn cưỡng gọi đó là cảm xúc bởi bạn sẽ không cảm thấy chúng ở cùng một mức độ như bạn cảm thấy các cảm xúc khác. Cách so sánh tương tự tốt nhất mà tôi có thể đưa ra là hãy hình dung bạn chơi một trò chơi điện tử kinh dị hay xem một bộ phim ma. Tại giây phút ấy bạn cảm thấy căng thẳng, lo âu, hay bồn chồn. Nhưng sau những cảm xúc ấy là cảm giác tinh tế hơn mà bạn có thể gọi là đó là niềm vui, sự thích thú hay sảng khoái. Bạn đang tận hưởng niềm vui còn lớn hơn cả cả trải nghiệm trong trò chơi hay trong một bộ phim, nhưng niềm vui này ở một mức độ khác so với trải nghiệm ở mức độ thấp của tình huống hiện tại trên màn hình.

Tương tự như vậy, khi bạn buồn, tức giận hay nổi giận, bản có thể dừng lại và nhận ra những cảm giác khác phía sau những cảm xúc ấy. Để quan sát cảm xúc này, bạn phải bước ra khỏi cơn bão hiện tại và chỉ đơn giản chứng kiến nó một chút. Tôi thường coi cảm giác này là niềm vui, nhưng bạn có thể coi nó là một cái gì hoàn toàn khác. Nó thật dễ chịu, lan tỏa và tinh tế. Có người gọi đó là ảo giác (ecstasy), giác ngộ sự hiện diện Chúa trời, hay cảm giác về cái một của cái riêng, cái một (cái tôi). Một lần nữa tôi miễn cưỡng gọi đó là cảm xúc bởi nó không ở mức độ ấy. Nó giống như một trạng thái của ý thức.

Biến đổi cảm xúc

Trạng thái ý thức ấy có một điều thú vị là nó biến đổi cảm xúc tiêu cực thành những cảm giác tích cực. Chẳng hạn, nếu tôi buồn, tôi có thể dừng lại là vượt qua nỗi buồn và quan sát nó một chút, nó biến đổi thành cái mà tôi gọi là nỗi đau dịu êm. Tôi thấy thật kỳ lạ nếu như bạn không bao giờ trải nghiệm điều này, ấy vậy mà nỗi buồn lại trở thành những cảm xúc dễ chịu. Điều phiền muộn lại đem lại cảm giác tốt không thể tin được, và tôi biết ơn sâu sắc những cảm giác ấy. Tôi muốn quấy đảo nó lên và tận hưởng nó.

Thử hình dung bạn xem một bộ phim buồn, bộ phim làm bạn khóc. Một mặt, người ta coi nỗi buồn ấy là cảm xúc tiêu cực, nhưng nếu bạn từ bỏ việc kháng cự lại nó, nó cuối cùng trở thành một trải nghiệm tích cực. Xem một bộ phim buồn thực tế có thể cực kỳ dễ chịu, nhưng sự dễ chịu ấy lại không ở cùng mức độ như nỗi phiền muộn. Nó giống như có một tấm phông nền của niềm vui nằm phía sau sân khấu phiền muộn.

Sự biến đổi cảm xúc vui sướng trên cũng áp dụng được cho cả những cảm xúc khác. Những trạng thái này không đủ để diễn đạt thành ngôn từ; những có một ngôn từ tôi sử dụng có thể giúp bạn trải nghiệm những biến đổi trạn thái cảm xúc:

[Đoạn này thật khó, help me]

  • Phiền muộn trở thành nỗi đau dịu êm
  • Tức giận trở thành phẫn nộ một cách khôi hài
  • Bực mình trở thành hy vọng
  • Lãnh đạm trở thành chu đáo, hoàn hảo
  • Tội lỗi trở thành tha thứ tâm hồn
  • Sợ hãi trở thành dũng cảm, không gì có thể ngăn cản
  • Cô đơn trở thành cái riêng, cái một, thanh bình
  • Lúng túng trở thành tò mò
  • Thất vọng trở thành biết ơn

Nâng nhận thức của bạn lên trên cơn bão cảm xúc hiện tại của bạn là một trải nghiệm tuyệt vời. Thay vì kháng cự lại cảm xúc của mình, bạn chấp nhận chúng hoàn toàn. Điều đó làm bạn có thể trải nghiệm niềm vui nằm sau những trạng thái cảm xúc có thể làm bạn thấy khó chịu.

Khi bạn vượt lên trên cơn bản cảm xúc của riêng mình, bạn vẫn giữ lại việc tiếp cận với những thông điệp ẩn những cảm xúc ấy. Nhưng giờ đây bạn ở trong một trạng thái như được tiếp sức mạnh để lựa chọn phản ứng của bạn một cách có ý thức. Bạn có thể phản ứng lại cơn bão một cách thông minh mà không bị mưa làm ướt sũng.

Chấp nhận định hướng của cảm xúc

Cơn bão tối qua làm nhiều đèn giao thông lân cận bị hỏng. Vì vậy Erin trễ giờ. Theo tôi đó là hình ảnh ẩn dụ tuyệt vời cho thấy vai trò của cảm xúc. Nếu không có những tín hiệu của cảm xúc, chúng ta sẽ thiếu người dẫn đường tới nơi chúng ta cần đến. Chúng ta mắc kẹt và giậm chân tại chỗ. Khi chúng ta lạc khỏi cảm xúc, chúng ta mất liên lạc với hệ thống dẫn đường bên trong, rồi thì tất cả các đèn đều hiện lên tín hiệu báo dừng.

Ngay lúc này, khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn bão đã qua, mặt trời lại chiếu rọi. Chẳng có cơn bão nào kéo dài mãi mãi. Tất nhiên, bạn có thể kéo dài cơn bão bằng cánh đồng nhất với nó, bạn gắn liền với nó, rồi cứ bám theo nó hết nơi này đến nơi khác. Nhiều người làm vậy với cơn bão cảm xúc của mình. Nhưng nếu bạn chỉ đơn giản quan sát nó, cơn bão bản thân nó sẽ sớm trôi qua.

Khi bạn chạy ra và cố gắng chiến đấu với cơn bão, bạn có chiến thắng nó không? Tất nhiên là không. Bạn sẽ bị gió cuốn đi và bị mưa vùi dập. Cơn bão biến bạn thành kẻ ngớ ngẩn. Nhưng nếu bạn chỉ đơn giản ngồi xuống rồi quan sát cơn bão, bạn nhận ra việc xem bão hóa ra thật là thú vị. Chẳng cần phải kháng cự lại cơn bão lòng, hay phải đồng nhất với nó. Đó là một phần tất nhiên của cuộc sống.

Nuôi dưỡng cảm xúc

Thật khó có thể làm cho mọi người đồng ý với một thực tế rằng cảm xúc của họ dường như hoàn toàn không hòa hợp với những người quanh họ. Nhưng phản hồi cảm xúc của bạn là duy nhất bởi vì cuộc đời bạn là duy nhất. Có thể mọi người quanh bạn hài lòng trong khi bạn thường xuyên thất vọng. Hay có thể bạn bị bao bọc bởi những người lãnh đạm, nhưng bạn thực sự nản lòng. Bạn phải học cách tin những cảm xúc của riêng bạn, ngay cả khi chúng không cùng phía với cảm xúc của người khác trong cuộc đời bạn

Khi nhìn vào con đường đời của bạn và bạn không nhìn thấy gì ngoài đèn đỏ, thì rút việc nguồn điện của những đèn đỏ này sẽ không phải là giải pháp. Giải pháp sẽ là bạn đã mắc kẹt vì sai đường bạn cần những thay đổi lớn — công việc mới, quan hệ mới, cách nghĩ mới, cảm hứng mới và một môi trường mới. Những cảm giác ấy sẽ ở trong bạn một thời gian dài cho dù bạn tìm mọi cách cứu chúng bằng thuốc, đường, rượu, hay tất cả các chất hòng làm thay đổi tâm trạng khác. Dừng lại và tự hỏi mình xem những chất kia có thực sự cần thiết và hợp với bạn. Bạn đã từng giành thời gian để ngồi lại rồi quan sát cơn bão cảm xúc của mình, để thấy liệu nó có chứa thông điệp của sự thật nào mà bạn chưa sẵn sàng đón nghe?

Khi tôi thấy mình có cảm giác phải ngốn ngấu ngay thật nhiều đường, caffeine, hay giải trí thụ động, tôi có thể lần ra xem cơn bão cảm xúc mà tôi đang phải khó khăn chống chọi Đó là lúc tôi cần phải nhắc nhở mình hãy lùi lại, quan sát cơn bão, và đón nhận thông điệp của nó. Tôi thường kháng cự lại thông điệp ấy mà không hề sợ hãi những gì mà nó sẽ đòi hỏi ở tôi, nhưng khi tôi cuối cùng lắng nghe nó, nó lại thường nhẹ nhàng và vị tha hơn tôi tưởng. Tôi luôn biết ơn những thông điệp ấy.

Khi chúng ta liên hệ quá sâu vào nhân vật (avatar) của mình, chúng ta dễ dàng cảm thấy mất kiểm soát khỏi cơn bão cảm xúc, đến mức chúng ta tự ngăn cản thông điệp của những cơn bão ấy. Nhớ rằng nhân vật của bạn không phải là chính bạn. Nhận thức của bạn có thể tiếp nhận bằng nhiều cách nhìn nhận khác nhau, và ở mức độ thấp, hình ảnh nhân vật đầu tiên chỉ là một trong số cách nhìn nhận ấy. Tôi thường cảm thấy như được tiếp sức mạnh khi trong nhận thức của tôi bao quát tất cả thực tại đang diễn ra — như đang được quan sát bằng mắt của Thượng đế nếu bạn muốn. Từ điểm quan sát ấy, tôi có thể thấy con người thật Steve giống như nhân vật trong thế giới thực, rồi tôi không cón cảm giác cần phải kháng cự lại hoặc trở nên gắn chặt vào những trải nghiệm của cá nhân Steve. Vì vậy ngay cả khi đôi lúc Steve trải qua những cơn bão cảm xúc, có một kẻ quan sát ở trên cao thích thú ngắm nhìn xem mọi việc diễn ra như thế nào. Tôi nghĩ tốt nhất là không nên sống một cuộc sống quá cá nhân (ích kỷ).

Tôi nhận thấy những năm tháng qua, cho dù tôi đã đạt được nhiều bước tiến để đưa cuộc đời tôi theo đúng khát vọng chân thực nhất và sâu sắc nhất của tôi, nhưng những cơn bão cảm xúc vẫn không hết. Nhưng khả năng tôi đối mặt với chúng ngày một lớn hơn. Chính vì những khả năng lớn ấy, những cơn bão mới ập đến với mức độ khác. Chúng luôn tấn công tôi vào những khâu yếu nhất, những phần của cuộc sống đã vượt ra khỏi hệ thống định hướng bên trong tôi. Sau khi sống sót qua cơn bão này, một lần nữa hệ thống định hướng bên trong tôi lại lái tôi đến vùng thời tiết khắc nghiệt khác. Giống như chơi một trò chơi, nhân vật của tôi phải liên tục vượt qua các bàn (levels) khác nhau, nhưng những con quái vật cũng liên tục vượt qua các bàn này. Nhưng chính điều này làm cho trò chơi trở nên thú vị. Tôi cảm thấy bước tiến thực sự trong cuộc đời tôi là tôi vui lòng tiếp nhận trò chơi này và tiếp tục đối mặt với những thử thách mới, cho dù nó đẩy tôi đến chỗ phải đối mặt với những “quái vật” to hơn. Tôi có thể có một nhân vật tốt hơn và nhiều nguồn lực hơn so với năm năm trước đây, nhưng những thử thách vẫn luôn rượt đuổi theo. Ngay cả khi nhân vật của tôi trải qua những cảm xúc sóng gió, tôi tận hưởng cuộc chơi. Đôi lúc thật đáng sợ, thật phiền muộn, thật tức giận, thật thất vọng nhưng cũng thật vui sướng không thể tả xiết.

Muộn rồi đọc lại vẫn thấy lủng củng quá, tưởng dịch nhanh được hóa ra nhiều chỗ khó xời quá. Thôi để có thời gian sửa sau.

Khi tôi dịch đến đây (OMG! 2:30, 29/08) thì trời mưa to như trút nước, gió thổi ầm ầm, ra đóng cửa số và cửa balcon. Interesting!, thật trùng hợp 🙂 , tại sao không ra cửa sổ quan sát một chút.

SG trip

February 4, 2007

Thank you guys for helping me renovate my new flat!

Tomorrow I go to SG for cleaning up the mess around new bussiness process. Phew!

See you guys soon.