Làm thế nào để ngừng phàn nàn

Steve viết tiếp về phàn nàn, về cách từ bỏ nó.

Làm thế nào để ngừng phàn nàn

Có lẽ bước quan trọng nhất để từ bỏ thói quen phàn nàn là dứt bỏ mối liên hệ của những hành vi không mong muốn khỏi tính cách của bạn. Sai lầm mà những người hay phàn nàn mắc phải là tự đồng nhất với những ý nghĩ tiêu cực đang tồn tại trong đầu óc họ. Chẳng hạn, có người thừa nhận “Tôi biết tôi chịu trách nhiệm trước ý nghĩ của tôi, nhưng tôi không biết cách nào để ngăn chặn bản thân tôi cứ thường xuyên suy nghĩ một cách tiêu cực.” Ở một mức độ nhất định đó dường như là một bước tiến đúng, nhưng đó cũng là một cái bẫy. Việc nhận trách nhiệm cho những ý nghĩ của bạn là tốt, nhưng bạn không cần phải đồng nhất với những ý nghĩ ấy đến mức cuối cùng bạn tự đổ lỗi cho mình và thậm chí còn hơn thế

Cách tốt hơn là “Tôi nhận ra những ý nghĩ tiêu cực trong đầu tôi. Nhưng chúng không phải tôi. Khi tôi nâng cao nhận thức của tôi, tôi có thể thay thế chúng bằng những ý nghĩ tích cực.” Bạn có thể có sức mạnh để điều chỉnh ý nghĩ của bạn, nhưng vấn đề là phải giữ nhận thức của bạn không rơi vào bãi lầy của sự đổ lỗi. Hãy nhận ra rằng khi những ý nghĩ ấy trôi qua đầu óc bạn, chúng không phải là bạn. Bạn là chất liệu dẫn có ý thức mà chúng chạy qua.

Điều chỉnh tư duy

Mặc dù suy nghĩ của bạn không phải bạn, nếu bạn cứ lặp đi lặp lại cùng những ý nghĩ ấy, chúng sẽ điều chỉnh đầu óc của bạn đến một mức độ lớn hơn. Gần như chính xác phải nói là chúng ta trở thành những ý nghĩ thống trị ta, nhưng tôi nghĩ nói vậy là hơi quá xa một chút.

Hãy xem những gì bạn ăn tác động đến cơ thể bạn thế nào. Bạn không thực sự trở thành món ăn tiếp theo mà bạn ăn, nhưng món ăn ấy sẽ tác động tới cơ thể bạn, nếu bạn tiếp tục ăn vẫn món ăn ấy, sau một thời gian chúng sẽ có tác động lớn đến cơ thể bạn. Cơ thể bạn sẽ thèm muốn và mong đợi vẫn món ăn ấy. Thế nhưng cơ thể bạn vẫn tách biệt và khác biệt với món ăn mà bạn ăn, và việc bạn thay đổi món ăn là vẫn tùy ở bạn, tức là bạn có thể dần dần điều chỉnh lại cơ thể bạn để thích nghi với món ăn mới.

Đó chính là lý do tại sao ý nghĩ tiêu cực lại có thể gây nghiện đến như vậy. Nếu bạn cứ tiếp tục duy trì những ý nghĩ tiêu cực, bạn điều chỉnh tinh thần bạn để nó mong đợi và thậm chí thèm muốn những ý nghĩ tiêu cực ấy. Tế bào thần kinh của bạn sẽ thậm chí học được cách đoán trước việc tái xuất hiện của những kích thích tiêu cực. Bạn sẽ trở thành miếng nam châm hút những ý nghĩ tiêu cực.

Cái bẫy của những suy nghĩ tiêu cực

Rất khó thoát khỏi tình huống khó này bởi vì đó là cái bẫy có khả năng tự duy trì, ai đã mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực đều biết rất rõ. Trải nghiệm tiêu cực của bạn tiếp tay cho những mong đợi tiêu cực của bạn, đến lượt những mong đợi ấy lại thu hút những trải nghiệm tiêu cực mới.

Hầu hết những người khi rơi vào cái bẫy này thì suốt đời họ không bao giờ thoát ra khỏi nó được. Đó chính là khó khăn cần vượt qua. Ngay cả khi họ tự bảo vệ họ khỏi những tiêu cực của chính họ, họ không hề hay biết biết rằng họ đang duy trì nó bằng cách tiếp tục đồng nhất với tiêu cực ấy. Nếu bạn tự trừng phạt mình do bạn suy nghĩ quá tiêu cực, bạn đang củng cố thêm thói quen ấy chứ không phải đang từ bỏ nó.

Tôi nghĩ hầu hết những ai mắc kẹt vào cái bẫy này sẽ vẫn bị kẹt trong đó cho đến khi họ nâng cao nhận thức của họ. Họ phải nhận ra rằng mình đang mắc kẹt và rằng vừa tiếp tục đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực của chính mình vừa đồng nhất mình với ý nghĩ tiêu cực ấy là trận chiến không bao giờ có thể giành được thắng lợi. Hãy nghĩ về điều ấy. Nếu tự trừng phạt mình là có tác dụng, tại sao nó không có tác dụng từ trước đây lâu rồi? Bạn có tiến gần đến giải pháp nào sau mọi nỗ lực bạn đã dành cho kế hoạch tấn công trận chiến ấy không?

Do vậy, giải pháp tôi thích nhất là không đấu tranh nữa, tôi đầu hàng. Thay vì kháng cự lại tiêu cực ấy, thừa nhận và chấp nhận sự tồn tại của nó. Làm như vậy có tác dụng nâng cao nhận thức của bạn.

Vượt qua suy nghĩ tiêu cực

Bạn học cách để ý nghĩ tiêu cực trôi qua đầu óc bạn, rồi vượt qua nó. Cho phép chúng tồn tại, nhưng không đồng nhất với chúng bỏi chúng không phải bạn. Hãy là người quan sát chúng.

Người ta nói rằng tư duy giống như một con khỉ tinh nghịch. Bạn càng đánh nhau với khỉ, nó càng tinh nghịch hơn. Nên bạn hãy thư giãn và quan sát con khỉ ấy cho đến khi tự nó mệt mỏi.

Hãy nhận ra rằng con người thực sự của bạn tại đây, đang sống cuộc sống hiện tại với tư cách là một con người. Lý do bạn tồn tại ở đây là để phát triển ý thức của bạn. Nếu bạn suy nghĩ tiêu cực, việc của bạn là phải phát triển ý thức của bạn đến mức bạn có thể học cách tập trung vào những gì bạn muốn, sáng tạo một cách tích cực thay vì phá hoại. Việc này có thể khiến bạn mất hơn cả một đời người để đạt được mục đích ấy, thế cũng không sao. Cuộc đời luôn phản chiếu lại bạn nội dung của ý thức của bạn. Nếu bạn không thích những gì bạn đang trải nghiệm, thì đó là do kỹ năng sáng tạo có ý thức của bạn vẫn chưa phát triển. Nhưng đó không phải là vấn đề bởi vì bạn đang ở đây để phát triển nó. Bạn đang trải nghiệm chính xác những gì bạn có bổn phận phải trải nghiệm, tức là bạn có thể học cách phát triển nó.

Sáng tạo có ý thức

Nếu bạn cần nhiều thời gian hơn một chút để giải quyết những tiêu cực của bạn, bạn hoàn toàn tự do làm chủ thời gian của mình. Sáng tạo có ý thức là một trách nhiệm lớn, và có thể bạn chưa sẵn sàng để đảm nhiệm trách nhiệm ấy. Chừng nào còn như vậy bạn còn duy trì mãi cách suy nghĩ tiêu cực và bạn đẩy xa mình ra khỏi việc thực hiện trách nhiệm ấy. Bạn phải thừa nhận rằng ý nghĩ trở thành người sáng tạo cho mọi thứ thuộc về thực tại của bạn khiến bạn nản lòng. Bạn định tạo ra cuộc đời bạn thế nào? Nếu bạn làm rối tinh mọi thứ lên thì sao? Nếu bạn tạo ra một đống tơ vò thì sao? Nếu bạn cố gắng hết mình để rồi thất bại thì sao? Tự nghi ngờ như vậy làm bạn tiếp tục suy nghĩ tiêu cực, giống như một cách để né tránh trách nhiệm.

Thật không may, việc chạy trốn như vậy mang lại nhiều hậu quả. Cách duy nhất để người sáng tạo thực sự có thể chối bỏ trách nhiệm cho những gì họ tạo ra là tạo ra ảo tưởng họ thực sự không tạo ra những thứ ấy. Nghĩa là bạn phải dùng chính sức sáng tạo của bạn để chống lại chính bạn. Bạn giống như chúa trời sử dụng sức mạnh của mình để trở thành không còn sức mạnh. Bạn sử dụng sức mạnh của mình để tự làm suy yếu mình.

Lý do bạn giờ đây có thể đang mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực là tại một lúc nào đó, bạn đã lựa chọn nó. Bạn hình dung ra một kết quả khác có thể xấu hơn từ việc chấp nhận trách nhiệm trọn vẹn đối với tất cả những gì trong thực tại của bạn. Quá nhiều để đảm nhận. Nên bạn dùng ý nghĩ của bạn để chống lại bản thân bạn và né tránh trách nhiệm to lớn ấy. Bạn sẽ còn tiếp tục kẹt trong ý nghĩ tiêu cực cho đến khi bạn sẵn sàng chấp nhận trách nhiệm.

Tiêu cực không cần thiết phải là tình trạng thường trực. Bạn có quyền tự do để chọn lựa chọn khác. Trong thực tế việc nhận ra được điều này diễn ra ở tầng lớp mà ý thức bắt đầu xuất hiện. Bạn bắt đầu chấp nhận và đón nhận ngày một nhiều hơn trách nhiệm cho cuộc đời bạn.

Nhận trách nhiệm trọn vẹn

Bạn thấy…giải pháp thực sự cho việc than phiền là trách nhiệm. Bạn phải nói với cả vũ trụ này (và nói thật lòng), “Tôi chấp nhận nhiều trách nhiệm hơn đối với mọi việc mà tôi trải nghiệm.”

Dưới đây là một số ví dụ về thế nào là chấp nhận trách nhiệm:

  • Nếu tôi hạnh phúc, đó là do tôi đang tạo ra hạnh phúc ấy
  • Nếu có vấn đề gì đó trên thế giới này làm phiền tôi, tôi có trách nhiệm khắc phục vấn đề ấy
  • Nếu ai đó cần, tôi có trách nhiệm giúp họ
  • Nếu tôi muốn điều gì, việc đạt được điều ấy là tùy thuộc vào tôi
  • Nếu tôi muốn có ai đó trong cuộc đời mình, tôi phải lôi cuốn họ và mời gọi họ chung sống cùng tôi
  • Nếu tôi không muốn tình trạng hiện tại của tôi, tôi phải chấm dứt tình trạng ấy

Một mặt, nó có thể giúp bạn nhận trách nhiệm cho mọi việc tốt đẹp trong cuộc đời bạn. Việc tốt đẹp không đơn giản xảy đến với bạn. Bạn đã tạo ra nó. Bạn thực hiện rất tốt.

Tự khen thưởng mình nếu bạn muốn, nhưng đừng có cảm giác bạn phải giả vờ tận hưởng những gì bạn không thích. Nhưng hãy chấp nhận trách nhiệm đối với tất cả…cho tới mức bạn sẵ sàng làm điều đó.

Phàn nàn là chối bỏ trách nhiệm. Và đổi lỗi chỉ là cách khác để tự biện hộ cho việc chối bỏ trách nhiệm. Nhưng chính việc chối bỏ này vẫn sử dụng sức mạnh sáng tạo của riêng nó.

Sáng tạo có ý thức thực sự là một trách nhiệm ghê gớm. Nhưng theo tôi đó lại là phần đẹp đẽ nhất trong mỗi con người. Không có gì có thể thay thế được việc sáng tạo ra một cuộc sống đầy niềm vui sướng, ngay cả khi nó đòi hỏi bạn phải nhận trách nhiệm cho những thứ rác rưởi không mong muốn mà bạn đã tạo ra cho đến thời điểm này.

Khi bạn thấy mình phàn nàn, dừng lại và hỏi bản thân xem liệu bạn có muốn tiếp tục chối bỏ trách nhiệm đối với thực tại của mình hay bạn cho phép mình đảm nhận thêm một chút trách nhiệm nữa. Có thể bạn đã sẵn sàng để đảm nhiệm nhiều trách nhiệm hơn, nhưng cũng có thể bạn vẫn chưa sẵn sàng, nhưng hãy cố gắng ra quyết định một cách có ý thức. Bạn muốn nhận được sự thông cảm cho việc bạn tạo ra những điều bạn không muốn, hay bạn muốn nhận được lời chúc mừng cho việc bạn tạo ra những gì bạn muốn?

Advertisement

One Response to “Làm thế nào để ngừng phàn nàn”

  1. Em Says:

    Em thích nhất đoạn kết này. Và quả thực chỉ hiểu được đúng đoạn này thôi! (OMG, ngại quá!)
    “Khi bạn thấy mình phàn nàn, dừng lại và hỏi bản thân xem liệu bạn có muốn tiếp tục chối bỏ trách nhiệm đối với thực tại của mình hay bạn cho phép mình đảm nhận thêm một chút trách nhiệm nữa. Có thể bạn đã sẵn sàng để đảm nhiệm nhiều trách nhiệm hơn, nhưng cũng có thể bạn vẫn chưa sẵn sàng, nhưng hãy cố gắng ra quyết định một cách có ý thức. Bạn muốn nhận được sự thông cảm cho việc bạn tạo ra những điều bạn không muốn, hay bạn muốn nhận được lời chúc mừng cho việc bạn tạo ra những gì bạn muốn?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.