Archive for September, 2007

Bài học về thất bại

September 20, 2007

Thất bại không có nghĩa tôi là người thất bại
Nó có nghĩa là tôi chưa thành công

Thất bại không có nghĩa là tôi không đạt được gì
Nó có nghĩa là tôi vừa học được điều gì đó

Thất bại không nói tôi là một kẻ ngốc
Mà bảo rằng tôi có đủ lòng tin để thử những gì tôi chưa làm

Thất bại cũng chẳng bảo tôi phải hổ thẹn
Mà nói rằng tôi đã dám để mình được thử thách

Thất bại không có nghĩa là tôi đã bỏ phí đời tôi
Mà có nghĩa tôi có lí do để bắt đầu một cuộc hành trình mới

Thất bại không có nghĩa là tôi không có được thứ tôi cần
Mà tôi có thứ khác, và phải đi theo một hướng khác

Thất bại không bảo rằng tôi kém
Mà nói rằng tôi không hoàn hảo

Thất bại không có nghĩa là tôi nên bỏ cuộc
Mà bảo tôi hãy cố hơn lên

Thất bại không có nghĩa là tôi không làm được
Mà có nghĩa tôi cần luyện tập nhiều hơn

Miễn là những người thân yêu luôn ở bên tôi
Bởi thất bại còn cho tôi biết ai là người yêu thương tôi thật sự

st từ một người bạn

Vượt qua tính chần chừ

September 12, 2007

Bài viết của Steve về cách “vượt qua tính chần chừ”

Chần chừ, thói quen trì hoãn công việc tới phút cuối cùng có thể, có thể trở thành vấn đề lớn trong cả sự nghiệp lẫn cuộc đời bạn. Lỡ cơ hội, làm việc như điên, stress, không kiểm soát được công việc, oán giận, và cảm giác tội lỗi chỉ là một vài triệu chứng. Bài viết này tìm ra căn nguyên của tính chần chừ và đưa ra một số phương pháp để vượt qua nó.

Thay “Phải làm” bằng “Muốn làm”

Thứ nhất, suy nghĩ rằng bạn buộc phải làm một việc gì đó chính là nguyên nhân của tính chần chừ. Khi bạn tự nhủ rằng bạn phải làm việc gì đó, bạn ám chỉ rằng bạn bị ép buộc phải làm việc đó, do vậy bạn tự nhiên có cảm giác oán giận và nổi loạn. Tính chần chừ xuất hiện như là cách thức tự vệ để bạn tránh khỏi nỗi đau này. Nếu như công việc mà bạn đang chần chừ thực hiện có thời hạn thực sự, thì khi thời hạn ấy tiến gần hơn, cảm giác đau đớn gắn liền với công việc ấy trở nên nặng nề thêm nếu bạn không bắt đầu thực hiện nó ngay lập tức.

Giải pháp cho sự cản trở tinh thần đầu tiên này là hãy nhận ra và chấp nhận rằng bạn không cần phải làm những gì mình không muốn. Thậm chí ngay cả khi hậu quả có thể nghiêm trọng, bạn luôn có quyền tự do lựa chọn. Không ai ép buộc bạn phải làm việc của bạn theo đúng cách của bạn. Mọi quyết định bạn thực hiện mang bạn đúng tới nơi bạn đang đứng hôm nay. Nếu bạn không muốn nơi bạn đang đứng, bạn có quyền tự do ra quyết định khác, rồi tiếp đến sẽ là kết quả khác. Cũng phải chú ý rằng bạn không chần chừ trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Thậm chí những kẻ chần chừ nhất cũng có những việc mà họ không bao giờ chần chừ. Có lẽ bạn chưa bao giờ bỏ lỡ chương trình TV mà bạn yêu thích, hằng ngày bạn bao giờ cũng xem qua những forum bạn yêu thích. Trong mọi trường hợp sự tự do lựa chọn là ở bạn. Nếu bạn trì hoãn việc bắt tay vào dự án mới mà bạn cảm thấy bạn “phải làm” trong năm nay, hãy nhận ra rằng bạn đang lựa chọn việc thực hiện nó theo đúng ý nguyện của riêng bạn. Chần chừ thường ít xảy ra với các công việc mà bạn công khai và tự do lựa chọn việc thực hiện.

Thay “Phải kết thúc công việc” bằng “Hãy bắt đầu công việc”

Thứ hai, suy nghĩ cho rằng công việc là cả một khối công việc lớn mà bạn phải thực hiện sẽ vô hình chung kiến bạn trì hoãn nó. Khi bạn tập trung kết thúc một công việc mà bạn không thể thấy rõ ràng tất cả các bước để hoàn thành nó, bạn tạo ra cảm giác không thể kiểm soát nổi nó. Rồi bạn gắn kết cảm giác đau đớn tới nhiệm vụ này và trì hoãn nó càng lâu càng tốt. Nếu bạn tự nhủ, “Tôi phải đóng thuế hôm nay”, hay “Tôi phải hoàn thành báo cáo này,” bạn dường như có cảm giác không kiểm soát được và trì hoãn công việc.

Giải pháp là hãy bắt đầu một phần nhỏ của công việc thay vì hình dung ra bạn phải kết thúc một công việc lớn. Thay thế “Tôi sẽ kết thúc việc này ra sao?” bằng “Ngay bây giờ tôi phải thực hiện bước nào?” Nếu bạn bắt đầu thực hiện công việc đủ thời gian, bạn cuối cùng sẽ kết thúc nó. Nếu một trong những công việc mà cần hoàn thành là dọn dẹp gara, việc nghĩ rằng bạn phải kết thúc công việc này làm bạn cảm thấy quá sức, và bạn sẽ trì hoãn nó. Bạn hãy tự hỏi mình làm thế nào để bạn bắt đầu thực hiện một phần nhỏ của công việc. Chẳng hạn, tới gara với một bản ghi chú, rồi liệt kê ra xem trong đống công việc phải thực hiện có những công việc nhỏ nào phải làm nhanh trong 10 phút . Bạn có thể nhặt ngay những một vài mẩu rác rồi cho vào thùng rác trong lúc bạn đang ở đó. Đừng lo nghĩ việc bạn phải kết thúc việc gì đó to tát. Chỉ cần tập trung vào những việc bạn có thể làm được ngay lúc này. Nếu bạn làm như vậy trong khoảng thời gian đủ lớn, bạn cuối cùng bắt tay vào làm mẩu công việc cuối cùng, và việc thực hiện công việc cuối cùng ấy sẽ hoàn tất cả công việc.

Thay sự hoàn hảo bằng cho phép bạn là con người

Kiểu suy nghĩ sai lầm thứ 3 dẫn đến sự chần chừ là tính cầu toàn. Suy nghĩ rằng bạn phải thực hiện công việc một cách hoàn hảo ngay trong lần cố gắng đầu tiên sẽ ngăn cản việc bạn bắt tay vào thực hiện công việc. Việc tin rằng bạn phải làm gì đó hoàn hảo ngay là công thức dẫn đến căng thẳng, bạn liên hệ căng thẳng ấy với công việc rồi tự điều chỉnh bản thân mình né tránh công việc ấy. Rốt cuộc bạn trì hoãn công việc tới giây phút cuối cùng có thể, do vậy cuối cùng bạn cũng phải có một cách để thoát khỏi cạm bẫy này. Giờ thì bạn không có đủ thời gian để làm việc ấy một cách hoàn hảo nữa, bạn tự nhủ bạn đã có thể thực hiện nó một cách hoàn hảo nếu bạn có nhiều thời giờ hơn. Nhưng nếu bạn không có một thời hạn xác định nào cho công việc thì sự cầu toàn sẽ khiến bạn chần chừ mãi mãi. Nếu bạn chưa từng bắt tay vào công việc mà bạn muốn làm thật tốt, có phải tính cầu toàn đang níu kéo bạn lại không?

Giải pháp cho sự cầu toàn là hãy cho phép bản thân bạn là một con người. Bạn đã từng dùng một phần mềm nào mà bạn coi rằng nó hoàn hảo ở mọi khía cạnh chưa? Tôi nghi ngờ điều đó. Hãy nhận ra rằng một công việc không hoàn hảo được hoàn thành ngày hôm nay bao giờ cũng hơn hẳn một công việc hoàn hảo nhưng bị trì hoãn mãi mãi. Cầu toàn giống việc coi công việc là một nhiệm vụ lớn. Thay thế việc phải hoàn thành ở trong đầu cả công việc lớn ấy một cách hoàn hảo bằng việc hoàn thành một công việc nhỏ đầu tiên không hoàn hảo. Bản thảo đầu tiên có thể thô, rất thô sơ. Nhưng bạn bao giờ cũng có thể xem đi xem lại chúng. Chẳng hạn, bạn muốn viết một bài luận 5000 từ, bạn hãy viết bản thảo chỉ gồm 100 từ đã nếu việc này giúp bạn bắt tay vào việc viết bài luận. Bài luận ấy ngắn hơn cả đoạn văn này.

Thay mất mát bằng niềm vui được đảm bảo

Rào cản thứ 4 là việc liên hệ nỗi mất mát khi thực hiện công việc. Nghĩa là bạn cho rằng thực hiện công việc sẽ làm mất đi những vui thú của cuộc đời bạn. Để hoàn thành dự án này, bạn phải trì hoãn phần còn lại của cuộc đời bạn? Bạn có tự nhủ bạn phải , làm việc hàng giờ, không bao giờ nhìn thấy gia đình, không có thời gian để vui chơi? Suy nghĩ như vậy có vẻ như không mang lại động lực, nhưng lại là điều mà nhiều người làm khi cố đẩy bản thân họ đến hành động để thực hiện công việc. Hình dung một thời gian làm việc kéo dài cùng với việc không có thời gian để vui chơi là cách hay nhất để đảm bảo việc chần chừ.

Giải pháp cho cách suy nghĩ về sự mất mát này là hãy làm ngược lại. Đảm bảo phần mang lại niềm vui cho cuộc đời bạn trước, rồi lên kế hoạch làm việc cho những phần ấy. Việc này dường như là phản tác dụng, nhưng làm ngược lại như vậy lại có tác dụng rất tốt. Quyết định trước thời gian bạn giành cho gia đình, cho giải trí, luyện tập thể dục, hoạt động xã hội và sở thích cá nhân. Tất cả hoạt động giải trí bạn yêu thích được đảm bảo. Rồi hạn chế thời gian làm việc mỗi tuần xuống mức có thể. Những người làm việc có hiệu quả nhất trong mọi lĩnh vực thường có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn và làm việc ít thời gian hơn những người làm việc quá nhiều. Bằng cách coi thời gian làm việc của bạn là một nguồn tài nguyên khan hiếm chứ không phải là một con quái vật bất trị ngấu nghiến thời gian của bạn, bạn cảm thấy cân bằng hơn nhiều, và bạn sử dụng thời gian làm việc của bạn một cách tập trung và hiệu quả hơn. Thực tế cho thấy thời gian làm việc từ 40-45 giờ là thời gian làm việc tối ưu cho hầu hết mọi người. Làm việc nhiều giờ hơn sẽ phản tác dụng tới năng suất và động lực và dẫn đến tình trạng về lâu dài thực tế càng ít công việc được hoàn thành hơn. Chuyện gì xảy ra khi bạn chỉ cho phép bản thân được làm việc với số giờ nhất định mỗi tuần? Chuyện gì xảy ra nếu tôi đến bên bạn và nói “Tuần này bạn chỉ được phép làm việc 10 giờ?” Có phải cảm giác mất mát của bạn bị đảo lộn? Thay vì cảm giác thấy công việc cướp đi khỏi bạn thời gian vui chơi, bạn cảm thấy mình bị tước đoạt khỏi công việc. Bạn thay thế, “Tôi muốn chơi” bằng “Tôi muốn làm”, động lực làm việc của bạn tăng đột biến, và mọi vết tích của tính chần chừ biến mất.

Tôi khuyên bạn mỗi tuần hãy dành ra trọn một ngày mà không có công việc gì hết. Nó nạp lại năng lượng cho bạn, giúp bạn sẵn sàng khởi đầu một tuần làm việc tiếp theo. Có trọn một ngày không phải làm việc sẽ tăng động lực làm việc và giúp bạn bớt lừng chừng hơn. Nếu bạn biết ngày tiếp theo là ngày nghỉ, bạn sẽ ít trì hoãn công việc hơn, bởi vì bạn không chấp nhận sự xa xỉ của việc để công việc ấy chui sang ngày nghỉ của bạn. Thế nhưng, nếu như bạn cho rằng ngày nào cũng là ngày làm việc thì công việc dường như không bao giờ kết thúc, và bạn bao giờ cũng tự nhủ, “Tôi phải làm việc.” Do vậy, đầu óc bạn sử dụng tính chần chừ để đảm bảo rằng bạn có một hình thức thư giãn nhất định cho cuộc sống.

Sử dụng ngăn thời gian

Đối với công việc mà bạn đã trì hoãn một thời gian, tôi khuyên bạn hãy sử dụng phương pháp ngăn thời gian để bắt tay vào thực hiện chúng. Phương pháp này hoạt động như sau: Đầu tiên, chọn một phần nhỏ của công việc mà bạn có thể làm trong chỉ 30 phút. Rồi chọn một phần thưởng cho bạn chính bạn ngay sau đó. Phần thưởng thuộc về bạn nếu chỉ đơn giản là bạn đã làm việc ấy đủ thời gian, nó không phụ thuộc vào bất cứ một kết quả có ý nghĩa nào. Chẳng hạn, xem chương trình TV bạn yêu thích, đi dạo, làm bất cứ việc gì làm bạn thoải mái. Do thời gian bạn thực hiện công việc quá ngắn, sự tập trung của bạn, thay vì hướng đến khó khăn của công việc, sẽ hướng đến việc tận hưởng phần thưởng đang đến gần. Bất kể công việc không dễ chịu thế nào, chẳng có lý do gì mà bạn lại không chịu đựng được 30 phút nếu bạn có cả một phần thưởng lớn đang chờ đợi phía trước.

Khi bạn sử dụng ngăn thời gian cho công việc của bạn, bạn có thể khám phá ra một điều gì đó rất thú vị. Bạn sẽ thấy mình tiếp tục làm lâu hơn 30 phút rất nhiều. Bạn thường dấn sâu vào công việc, thậm chí đó là công việc khó, đến nỗi bạn thực sự muốn tiếp tục thực hiện công việc ấy. Trước khi bạn biết điều đó, bạn đã làm cả một giờ hay thậm chí nhiều giờ liền. Chắc chắn phần thưởng vẫn còn đó, do vậy bạn biết mình có thể tận hưởng nó bất cứ lúc nào bạn sẵn sàng ngừng làm việc. Một khi bạn bắt tay vào hành động, sự tập trung của bạn không hướng đến mối lo lắng về khó khăn của công việc mà hướng đến việc hoàn tất phần công việc hiện tại mà giờ đây bạn đang tập trung hoàn toàn vào thực hiện.

Khi bạn quyết định dừng làm việc, hãy đòi hỏi phần thưởng và tận hưởng nó. Sau đó hãy lên lịch 30 phút tiếp theo cho công việc với một phần thưởng khác. Làm như vậy giúp bạn gắn kết ngày càng nhiều niềm vui vào công việc, bạn bao giờ cũng ngay lập tức ban thưởng cho những nỗ lực của bạn. Phần thưởng quá xa xôi và dài hạn gần như không đem lại động lực bằng những phần thưởng ngắn hạn tức thời. Tự thưởng cho bản thân dù chỉ do bạn đã dành thời gian cho công việc, chứ không phải do bạn đã đạt được điều gì đó, bạn sẽ tích cực trở lại tiếp tục làm việc rồi tiếp tục làm việc, rốt cuộc bạn hoàn thất công việc. Bạn có thể đọc blog của tôi bài nói về ngăn thời gian

Viết bài này là một ví dụ hay cho việc áp dụng phương pháp nói trên. Tôi chắc hẳn đã tự nhủ, “Tôi phải kết thúc một bài viết 2000 từ và bài ấy phải hoàn hảo.” Nên đầu tiên tôi nhớ rằng tôi không phải viết gì hết; Tôi tự do lựa chọn việc viết bài. Rồi tôi nhận ra tôi có nhiều thời gian để thực hiện công việc tốt, tôi không cần phải trở nên hoàn hảo bởi vì tôi sớm bắt tay vào công việc, tôi có nhiều thì giờ để xem lại bài viết. Tôi cũng tự nhủ rằng nếu như tôi duy trì việc bắt đầu công việc, cuối cùng tôi sẽ hoàn hành công việc. Trước khi tôi bắt đầu bài viết này, tôi không có một chủ đề nào để lựa chọn, do vậy tôi sử dụng phương pháp ngăn thời gian để hoàn thành việc này. Phần thưởng của tôi là bữa tối, tôi biết sau 30 phút làm việc, tôi có thể ăn tối, do đôi lúc cảm thấy đói, nên điều này trở thành động lực tốt cho tôi. Tôi mất vài phút để chọn ra được chủ đề vượt qua tính chần chừ, rồi tôi dành thời gian còn lại để viết ra một vài ý tưởng hình thành lên một dàn bài thô sơ. Khi thời gian hết, tôi dừng làm việc và ăn tối, tôi có cảm giác như tôi kiếm được bữa ăn ấy.

Sáng hôm sau tôi vẫn dùng phương pháp ngăn thời gian 30 phút, lần này phần thưởng là bữa sáng. Nhưng tôi mải mê với công việc này đến mức sau 90 phút tôi vẫn tiếp tục viết. Tôi biết tôi có thể dừng viết bất cứ lúc nào và phần thưởng đang chờ đợi tôi, nhưng khi đã vượt qua sức ì của việc bắt tay vào thực hiện công việc, thì xu hướng tự nhiên là tiếp tục làm việc. Tôi đảo ngược tính chần chừ bằng cách tiếp tục công việc và trì hoãn phần thưởng. Kết quả là tôi hoàn thành bài viết sớm hơn và có phần thưởng là bữa sáng ấy.

Tôi hy vọng bài viết này giúp bạn hiểu rõ hơn căn nguyên của tính chần chừ và cách vượt qua nó. Hãy nhận ra rằng tính chần chừ là do sự gắn kết những khó khăn hoặc khó chịu với công việc bạn đang suy nghĩ. Cách vượt qua tính chần chừ chỉ đơn giản là giảm khó khăn ấy và tăng niềm vui khi bắt tay vào thực hiện công việc, do đó bạn cho phép mình vượt qua sức ì và tạo ra động lực tích cực. Nếu bạn bắt tay vào công việc rồi lại bắt tay tiếp vào công việc, rốt cuộc bạn sẽ hoàn thành công việc.

Làm thế nào để ngừng phàn nàn

September 6, 2007

Steve viết tiếp về phàn nàn, về cách từ bỏ nó.

Làm thế nào để ngừng phàn nàn

Có lẽ bước quan trọng nhất để từ bỏ thói quen phàn nàn là dứt bỏ mối liên hệ của những hành vi không mong muốn khỏi tính cách của bạn. Sai lầm mà những người hay phàn nàn mắc phải là tự đồng nhất với những ý nghĩ tiêu cực đang tồn tại trong đầu óc họ. Chẳng hạn, có người thừa nhận “Tôi biết tôi chịu trách nhiệm trước ý nghĩ của tôi, nhưng tôi không biết cách nào để ngăn chặn bản thân tôi cứ thường xuyên suy nghĩ một cách tiêu cực.” Ở một mức độ nhất định đó dường như là một bước tiến đúng, nhưng đó cũng là một cái bẫy. Việc nhận trách nhiệm cho những ý nghĩ của bạn là tốt, nhưng bạn không cần phải đồng nhất với những ý nghĩ ấy đến mức cuối cùng bạn tự đổ lỗi cho mình và thậm chí còn hơn thế

Cách tốt hơn là “Tôi nhận ra những ý nghĩ tiêu cực trong đầu tôi. Nhưng chúng không phải tôi. Khi tôi nâng cao nhận thức của tôi, tôi có thể thay thế chúng bằng những ý nghĩ tích cực.” Bạn có thể có sức mạnh để điều chỉnh ý nghĩ của bạn, nhưng vấn đề là phải giữ nhận thức của bạn không rơi vào bãi lầy của sự đổ lỗi. Hãy nhận ra rằng khi những ý nghĩ ấy trôi qua đầu óc bạn, chúng không phải là bạn. Bạn là chất liệu dẫn có ý thức mà chúng chạy qua.

Điều chỉnh tư duy

Mặc dù suy nghĩ của bạn không phải bạn, nếu bạn cứ lặp đi lặp lại cùng những ý nghĩ ấy, chúng sẽ điều chỉnh đầu óc của bạn đến một mức độ lớn hơn. Gần như chính xác phải nói là chúng ta trở thành những ý nghĩ thống trị ta, nhưng tôi nghĩ nói vậy là hơi quá xa một chút.

Hãy xem những gì bạn ăn tác động đến cơ thể bạn thế nào. Bạn không thực sự trở thành món ăn tiếp theo mà bạn ăn, nhưng món ăn ấy sẽ tác động tới cơ thể bạn, nếu bạn tiếp tục ăn vẫn món ăn ấy, sau một thời gian chúng sẽ có tác động lớn đến cơ thể bạn. Cơ thể bạn sẽ thèm muốn và mong đợi vẫn món ăn ấy. Thế nhưng cơ thể bạn vẫn tách biệt và khác biệt với món ăn mà bạn ăn, và việc bạn thay đổi món ăn là vẫn tùy ở bạn, tức là bạn có thể dần dần điều chỉnh lại cơ thể bạn để thích nghi với món ăn mới.

Đó chính là lý do tại sao ý nghĩ tiêu cực lại có thể gây nghiện đến như vậy. Nếu bạn cứ tiếp tục duy trì những ý nghĩ tiêu cực, bạn điều chỉnh tinh thần bạn để nó mong đợi và thậm chí thèm muốn những ý nghĩ tiêu cực ấy. Tế bào thần kinh của bạn sẽ thậm chí học được cách đoán trước việc tái xuất hiện của những kích thích tiêu cực. Bạn sẽ trở thành miếng nam châm hút những ý nghĩ tiêu cực.

Cái bẫy của những suy nghĩ tiêu cực

Rất khó thoát khỏi tình huống khó này bởi vì đó là cái bẫy có khả năng tự duy trì, ai đã mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực đều biết rất rõ. Trải nghiệm tiêu cực của bạn tiếp tay cho những mong đợi tiêu cực của bạn, đến lượt những mong đợi ấy lại thu hút những trải nghiệm tiêu cực mới.

Hầu hết những người khi rơi vào cái bẫy này thì suốt đời họ không bao giờ thoát ra khỏi nó được. Đó chính là khó khăn cần vượt qua. Ngay cả khi họ tự bảo vệ họ khỏi những tiêu cực của chính họ, họ không hề hay biết biết rằng họ đang duy trì nó bằng cách tiếp tục đồng nhất với tiêu cực ấy. Nếu bạn tự trừng phạt mình do bạn suy nghĩ quá tiêu cực, bạn đang củng cố thêm thói quen ấy chứ không phải đang từ bỏ nó.

Tôi nghĩ hầu hết những ai mắc kẹt vào cái bẫy này sẽ vẫn bị kẹt trong đó cho đến khi họ nâng cao nhận thức của họ. Họ phải nhận ra rằng mình đang mắc kẹt và rằng vừa tiếp tục đấu tranh với những suy nghĩ tiêu cực của chính mình vừa đồng nhất mình với ý nghĩ tiêu cực ấy là trận chiến không bao giờ có thể giành được thắng lợi. Hãy nghĩ về điều ấy. Nếu tự trừng phạt mình là có tác dụng, tại sao nó không có tác dụng từ trước đây lâu rồi? Bạn có tiến gần đến giải pháp nào sau mọi nỗ lực bạn đã dành cho kế hoạch tấn công trận chiến ấy không?

Do vậy, giải pháp tôi thích nhất là không đấu tranh nữa, tôi đầu hàng. Thay vì kháng cự lại tiêu cực ấy, thừa nhận và chấp nhận sự tồn tại của nó. Làm như vậy có tác dụng nâng cao nhận thức của bạn.

Vượt qua suy nghĩ tiêu cực

Bạn học cách để ý nghĩ tiêu cực trôi qua đầu óc bạn, rồi vượt qua nó. Cho phép chúng tồn tại, nhưng không đồng nhất với chúng bỏi chúng không phải bạn. Hãy là người quan sát chúng.

Người ta nói rằng tư duy giống như một con khỉ tinh nghịch. Bạn càng đánh nhau với khỉ, nó càng tinh nghịch hơn. Nên bạn hãy thư giãn và quan sát con khỉ ấy cho đến khi tự nó mệt mỏi.

Hãy nhận ra rằng con người thực sự của bạn tại đây, đang sống cuộc sống hiện tại với tư cách là một con người. Lý do bạn tồn tại ở đây là để phát triển ý thức của bạn. Nếu bạn suy nghĩ tiêu cực, việc của bạn là phải phát triển ý thức của bạn đến mức bạn có thể học cách tập trung vào những gì bạn muốn, sáng tạo một cách tích cực thay vì phá hoại. Việc này có thể khiến bạn mất hơn cả một đời người để đạt được mục đích ấy, thế cũng không sao. Cuộc đời luôn phản chiếu lại bạn nội dung của ý thức của bạn. Nếu bạn không thích những gì bạn đang trải nghiệm, thì đó là do kỹ năng sáng tạo có ý thức của bạn vẫn chưa phát triển. Nhưng đó không phải là vấn đề bởi vì bạn đang ở đây để phát triển nó. Bạn đang trải nghiệm chính xác những gì bạn có bổn phận phải trải nghiệm, tức là bạn có thể học cách phát triển nó.

Sáng tạo có ý thức

Nếu bạn cần nhiều thời gian hơn một chút để giải quyết những tiêu cực của bạn, bạn hoàn toàn tự do làm chủ thời gian của mình. Sáng tạo có ý thức là một trách nhiệm lớn, và có thể bạn chưa sẵn sàng để đảm nhiệm trách nhiệm ấy. Chừng nào còn như vậy bạn còn duy trì mãi cách suy nghĩ tiêu cực và bạn đẩy xa mình ra khỏi việc thực hiện trách nhiệm ấy. Bạn phải thừa nhận rằng ý nghĩ trở thành người sáng tạo cho mọi thứ thuộc về thực tại của bạn khiến bạn nản lòng. Bạn định tạo ra cuộc đời bạn thế nào? Nếu bạn làm rối tinh mọi thứ lên thì sao? Nếu bạn tạo ra một đống tơ vò thì sao? Nếu bạn cố gắng hết mình để rồi thất bại thì sao? Tự nghi ngờ như vậy làm bạn tiếp tục suy nghĩ tiêu cực, giống như một cách để né tránh trách nhiệm.

Thật không may, việc chạy trốn như vậy mang lại nhiều hậu quả. Cách duy nhất để người sáng tạo thực sự có thể chối bỏ trách nhiệm cho những gì họ tạo ra là tạo ra ảo tưởng họ thực sự không tạo ra những thứ ấy. Nghĩa là bạn phải dùng chính sức sáng tạo của bạn để chống lại chính bạn. Bạn giống như chúa trời sử dụng sức mạnh của mình để trở thành không còn sức mạnh. Bạn sử dụng sức mạnh của mình để tự làm suy yếu mình.

Lý do bạn giờ đây có thể đang mắc kẹt trong những ý nghĩ tiêu cực là tại một lúc nào đó, bạn đã lựa chọn nó. Bạn hình dung ra một kết quả khác có thể xấu hơn từ việc chấp nhận trách nhiệm trọn vẹn đối với tất cả những gì trong thực tại của bạn. Quá nhiều để đảm nhận. Nên bạn dùng ý nghĩ của bạn để chống lại bản thân bạn và né tránh trách nhiệm to lớn ấy. Bạn sẽ còn tiếp tục kẹt trong ý nghĩ tiêu cực cho đến khi bạn sẵn sàng chấp nhận trách nhiệm.

Tiêu cực không cần thiết phải là tình trạng thường trực. Bạn có quyền tự do để chọn lựa chọn khác. Trong thực tế việc nhận ra được điều này diễn ra ở tầng lớp mà ý thức bắt đầu xuất hiện. Bạn bắt đầu chấp nhận và đón nhận ngày một nhiều hơn trách nhiệm cho cuộc đời bạn.

Nhận trách nhiệm trọn vẹn

Bạn thấy…giải pháp thực sự cho việc than phiền là trách nhiệm. Bạn phải nói với cả vũ trụ này (và nói thật lòng), “Tôi chấp nhận nhiều trách nhiệm hơn đối với mọi việc mà tôi trải nghiệm.”

Dưới đây là một số ví dụ về thế nào là chấp nhận trách nhiệm:

  • Nếu tôi hạnh phúc, đó là do tôi đang tạo ra hạnh phúc ấy
  • Nếu có vấn đề gì đó trên thế giới này làm phiền tôi, tôi có trách nhiệm khắc phục vấn đề ấy
  • Nếu ai đó cần, tôi có trách nhiệm giúp họ
  • Nếu tôi muốn điều gì, việc đạt được điều ấy là tùy thuộc vào tôi
  • Nếu tôi muốn có ai đó trong cuộc đời mình, tôi phải lôi cuốn họ và mời gọi họ chung sống cùng tôi
  • Nếu tôi không muốn tình trạng hiện tại của tôi, tôi phải chấm dứt tình trạng ấy

Một mặt, nó có thể giúp bạn nhận trách nhiệm cho mọi việc tốt đẹp trong cuộc đời bạn. Việc tốt đẹp không đơn giản xảy đến với bạn. Bạn đã tạo ra nó. Bạn thực hiện rất tốt.

Tự khen thưởng mình nếu bạn muốn, nhưng đừng có cảm giác bạn phải giả vờ tận hưởng những gì bạn không thích. Nhưng hãy chấp nhận trách nhiệm đối với tất cả…cho tới mức bạn sẵ sàng làm điều đó.

Phàn nàn là chối bỏ trách nhiệm. Và đổi lỗi chỉ là cách khác để tự biện hộ cho việc chối bỏ trách nhiệm. Nhưng chính việc chối bỏ này vẫn sử dụng sức mạnh sáng tạo của riêng nó.

Sáng tạo có ý thức thực sự là một trách nhiệm ghê gớm. Nhưng theo tôi đó lại là phần đẹp đẽ nhất trong mỗi con người. Không có gì có thể thay thế được việc sáng tạo ra một cuộc sống đầy niềm vui sướng, ngay cả khi nó đòi hỏi bạn phải nhận trách nhiệm cho những thứ rác rưởi không mong muốn mà bạn đã tạo ra cho đến thời điểm này.

Khi bạn thấy mình phàn nàn, dừng lại và hỏi bản thân xem liệu bạn có muốn tiếp tục chối bỏ trách nhiệm đối với thực tại của mình hay bạn cho phép mình đảm nhận thêm một chút trách nhiệm nữa. Có thể bạn đã sẵn sàng để đảm nhiệm nhiều trách nhiệm hơn, nhưng cũng có thể bạn vẫn chưa sẵn sàng, nhưng hãy cố gắng ra quyết định một cách có ý thức. Bạn muốn nhận được sự thông cảm cho việc bạn tạo ra những điều bạn không muốn, hay bạn muốn nhận được lời chúc mừng cho việc bạn tạo ra những gì bạn muốn?

A genuine nonconformist

September 5, 2007

đất nước tôi tràn ngập những lời dạy yêu thương. Ấy vậy mà, tôi cũng chứng kiến được những con người nghèo khó, những số phận oan khiên bị bỏ quên sau những tiếng hò reo về tình yêu thương một cách lố lăng. Bọn quan lại tham nhũng thì vẫn giàu sụ, phè phởn, và những con người, những số phận dân hèn cứ long đong. Khi nào thì những lời tung hô, hò reo yêu thương như khẩu hiệu thôi che lấp những giọt nước mắt thân phận âm thầm?…

Từ “Nếu có yêu nhau” album Bụi đường ca (free download) của nhạc sĩ Tuấn Khanh

IMO, he’s a genuine nonconformist.

Những nỗi buồn vừa phải

Có những nỗi buồn, ta ngỡ như đã quên
Đến với bóng tối và mang về ký ức
Có những nỗi buồn vẩn vơ và suy tư
Từng ngày lặng nhìn nào hay là suốt đời
Đem về cuối đời, ngày tháng tựa giấc mộng
Ngày trôi cứ trôi qua
Lúc thì tiếc nuối, lúc thì nhớ khôn nguôi
Sớm mai lòng nao nao

Có những nỗi buồn ai khóc trong lặng thinh
Gạt dòng lệ thầm và tươi cười che giấu
Có những nỗi buồn ngỡ đâu là chôn sâu
Nào ngờ 1 đời tựa như lại bắt đầu
Đem về cuối đời, ngày tháng đầy gió lộng
Mù khơi những tin vui
Cúi đầu tiếc nuối, ngước nhìn nhớ khôn nguôi
Sớm hôm lòng nghe đau

Thời gian trôi đi mãi, tựa như cơn gió,
Còn đâu ước mơ cho người cho ta, còn lại bao tiếc nuối
Ngày thôi đã lỡ đành mang lãng quên
Nghe đời mong manh bụi thời gian

[updated, thanks mina]

Phàn nàn

September 5, 2007

Bạn có hay kêu ca, phàn nàn không?, bạn muốn biết Steve nói về phàn nàn thế nào không?

Phàn nàn

Phàn nàn, giống như mọi hình thức khác, không chỉ là sự quan sát. Phàn nàn là một hành động sáng tạo. Càng ca thán nhiều, bạn càng tập hợp sức sáng tạo của bạn để lôi mọi chuyện ra để ca thán. Phàn nàn của bạn có thể dường như được biện hộ hoàn toàn, nhưng hãy nhận ra rằng mỗi khi bạn đang phàn nàn, bạn đang yêu cầu có nhiều phàn nàn hơn thế nữa. Phàn nàn không chỉ về quá khứ. Mỗi khi bạn phàn nàn, hãy nhận ra rằng bạn đang đặt ra một dự định – một mục đích – cho tương lai.

Chú ý rằng phàn nàn không giống như việc có phản ứng tiêu cực. Phản ứng tiêu cực đầu tiên thì ổn thôi. Phàn nàn là hành động nhằm củng cố thêm điều bạn không muốn và dự định có nhiều phàn nàn hơn nữa. Đó là hành động khoan sâu vào những điều tiêu cực.

Người phàn nàn trói buộc bản thân họ vào thực tại luôn đem lại cho họ nhiều điều để kêu ca hơn. Cuộc sống đày đọa họ. May mắn ít đến với họ. Họ không bao giờ đạt được một bước ngoặt nào. Những việc không may, dường như vượt khỏi tầm khiểm soát của họ, cứ luôn luôn xuất hiện. Điều đó dường như không công bằng, nhưng có thực sự không công bằng không. Mỗi một ý nghĩ là một dự định, và người phàn nàn có thói quen dự định những điều họ không muốn. Vì vậy hoàn toàn hợp lý khi họ sống trong một thực tại đồng nhất với những ý nghĩ như vậy. Người phàn nàn có thể nói với bạn rằng thực tại của họ là nguyên nhân cho những kêu ca của họ, nhưng chính xác hơn phải là thực tại của họ phản ánh phàn nàn của họ.

Kêu ca cũng có thể gây nghiện. Bạn kêu ca càng nhiều, thậm chí dù chỉ ở trong đầu bạn, nó ngày càng in sâu vào thói quen và càng khó dừng nó lại

Phàn nàn và luật hấp dẫn

Tôi từng thấy nhiều người cho rằng họ đang sử dụng đúng Luật hấp dẫn, tức là duy trì những ý định tích cực và chỉ nghĩ về việc mà họ muốn lôi kéo (hấp dẫn). Nhưng sau vài tuần chỉ có một chút hoặc không có kết quả nào, họ tuôn ra những kêu ca:

Luật hấp dẫn này thật là vớ vẩn! tôi đã thử rồi, nhưng nó chẳng giúp gì được cho tôi. Tại sao những ý muốn của tôi vẫn chưa mang lại kết quả? Tại sao nó giúp được người khác mà tôi thì không? Tôi phí phạm quá nhiều thời gian mà chẳng có gì biến chuyển? Nhảm nhí! nhảm nhí! thật nhảm nhí!

Ai thực sự hiểu Luật hấp dẫn sẽ không ca thán như vậy. Làm vậy giống như gieo một hạt giống rồi đào bật nó lên một cách thô bạo để xem nó có nảy mầm hay không. Bạn vừa giết chết nó. Hãy xem: Nếu ai đó thấy cần thiết phải giết chết cây đang trồng để xem nó có đang lớn lên hay không, thì có phải họ đã thực sự mong muốn/có ý định cho cây sống sót và phát triển? Hiển nhiên không. Nếu bạn muốn cây lớn lên, bạn sẽ sẽ không đào bật gốc nó lên. Tương tự như vậy, nếu bạn có ý định chắc chắn rằng ý muốn của bạn thành hiện thực, bạn sẽ không quở trách về thất bại của mình. Bạn chỉ cần tiếp tục duy trì ý muốn cho đến khi nó thành hiện thực, cho dù nó mất thời gian thế nào.

Thực tế bạn sẽ thấy một số người có dự định phải duy trì ý muốn của họ một cách kiên nhẫn hàng tháng hàng năm trời, trong khi đó người phàn nàn thường đầu hàng ngay trong 30 ngày đầu tiên. Tại sao? Bạn có thể không thích những điều tôi sắp nói ra, nhưng sự thật là kẻ kêu ca đã bao hàm việc cuối cùng họ sẽ đầu hàng. Thất bại là ý muốn thực sự của họ.

Bạn thấy … kẻ trút phản ứng dữ dội lên Luật hấp dẫn do nó không đem lại cho họ những gì họ muốn không bao giờ thấu hiểu hoàn toàn Luật hấp dẫn. Họ bao giờ cũng chờ đợi sự thất bại, họ chỉ đơn giản chóp lưỡi đầu môi cho những ý muốn tích cực. Nhưng ý muốn đằng sau đó vẫn là tiêu cực.

Bạn không thể lừa dối Luật hấp dẫn. Nó biết mong muốn thực sự của bạn, và nó không hé lộ gia tài quý giá của nó cho những kẻ mà nó biết rồi cuối cùng kẻ ấy sẽ thất bại.

Mong muốn và thời gian

Hãy nhận ra rằng Luật hấp dẫn là trường tồn, nó không bị thời gian ràng buộc. Tôi nghĩ về nó như sau: Mỗi ý nghĩ của bạn tại bất kỳ thời điểm nào cũng là ý muốn không bị ràng buộc về thời gian, do vậy mọi ý nghĩ ở mọi lúc ảnh hưởng đến kết quả ở mọi lúc. Giờ đây đó là một sự khái quát hóa quá đáng, nhưng nếu bạn chấp nhận đó là sự thật, nó sẽ giúp bạn hiểu tại sao bạn phải cư xử đối với những ý muốn của bạn như là một sự cam kết không bị thời gian ràng buộc.

Ý muốn suốt đời bạn đóng vai trò như ban nhạc cộng hưởng của những ý muốn. Ban nhạc xác định ấy cuộc đời nào mà bạn sống. Kẻ ca thán kinh niên sẽ thể hiện phần lớn một cuộc sống tiêu cực. Người suy nghĩ tích cực thể hiện ở một cuộc sống tích cực.

Ý nghĩ/ý muốn của không bị thời gian ràng buộc. Nếu bạn than phiền về điều gì đó trong tương lai, than phiền ấy sẽ tác động một cách tinh vi đến bạn ngay ngày hôm nay.

Hãy để tôi nêu một ví dụ thực tế. Giả sử sáng nay chiếc xe hơi của bạn gặp trục trặc, hoàn toàn không mong đợi.

Tại sao nó trục trặc? Có người nói đó là quy luật vật lý. Người ủng hộ Luật hấp dẫn nói đó là do bạn đã đặt ý muốn một cách vô thức trước đó lên sự thể hiện của sự cố ấy, có lẽ với lý do không rõ ràng đối với bạn. Nhưng tôi lại cho rằng có một điều gì đó khác gây ra sự cố ấy.

Bạn đã phản ứng thế nào sau khi sự cố xảy ra? Bạn có phàn nàn không? Bạn có luôn giữ nó trong đầu, rồi có những phản ứng tiêu cực ngày một dữ dội hơn? bạn có nhận ra những ý nghĩ ấy là ý muốn không? Tôi thực sự cho rằng phản ứng phàn phàn của bạn về sự cố ấy sau khi nó đã xảy ra là điều gì đã thể hiện ra sự cố ấy. Nếu bạn không phàn nàn về nó, sự cố có thể chưa từng xảy ra.

Tôi biết điều này trái ngược với hầu hết mọi người khi nghĩ về nguyên nhân và kết quả. Nhưng nếu bạn suy nghĩ một chút, bạn sẽ tiến dần đến hiểu rõ Luật hấp dẫn, luật mà tôi tin là nó nhất quán hơn cả tác dụng thực tế nó mang lại. Nếu bạn bắt đầu thấy ý muốn chạy ngược chạy xuôi với thời gian, bạn sẽ nhận ra việc duy trì ý nghĩ tích cực tại mọi lúc nếu bạn muốn có một cuộc sống tích tực là quan trọng biết nhường nào. Thậm chí ca thán về quá khứ cũng là kiểu tư duy mà bạn phải từ bỏ

Người ta thường cho rằng Luật hấp dẫn chỉ tiến lên phía trước theo thời gian. Tôi không nghĩ vậy. Thực tế tôi chắc chắn rằng điều đó không đúng chút nào.

Hạt giống của sự phàn nàn

Đây là một cách khác để nghĩ về điều này, cách nghĩ có thể dễ chấp nhận hơn một chút nếu bạn thường suy nghĩ đơn giản. Giả sử có một điều không may xảy ra với bạn, sau đó bạn sẽ phàn nàn về nó, vì vậy chắc chắn phải có một hạt giống của sự phàn nàn bên trong bạn…trước khi cả sự kiện không may kia xảy ra. Bạn chắc chắn phải là kiểu người phàn nàn. Và nếu như hạt giống ấy ở đó, bạn có thể đánh cược rằng Luật hấp dẫn phát hiện ra nó

Người thực sự tích cực là người không ca thán. Thậm chí cả khi mọi việc đều không đúng ý họ, họ tiếp tục hướng ý nghĩ của họ sang mặt tích cực. Họ mong đợi rằng mọi chuyện cuối cùng sẽ đi đúng con đường họ muốn. Họ hành động để có được kết quả tích cực. Thất bại không làm họ xấu hổ và không làm họ nguyền rủa Luật hấp dẫn bởi trong họ không có hạt giống phàn nàn. Nọ không cầu toàn về nó, nhưng nó lại là hình mẫu chủ đạo của họ.

Nếu bạn muốn tạo ra cuộc đời mà bạn thực sự muốn, thay vì bạn chỉ đơn thuần dung túng nó, bạn phải nhổ bật gốc hạt mầm của sự phàn nàn. Mầm mống ấy có tính hủy hoại ghê gớm và nó sẽ giết chết mọi mầm mống tích cực mà bạn đang vun trồng. Nó biết nó có khả năng phá hủy những mầm mống ấy. Nó biết bạn đang tự lừa dối chính mình. Nó sẽ làm bạn tin rằng hạt giống tích cực mà bạn đang vun trồng thực ra là cỏ dại, tức là không khác gì những điều cầu ước hay sự cả tin ngây ngô.

Khi cuối cùng bạn nhận ra rằng hạt giống phàn nàn sẽ tiếp tục phá hoại nỗ lực của bạn chừng nào bạn còn dung túng nó, thì hãy quyết định sáng suốt để vứt bỏ nó. Chỉ khi đó ý muốn tích cực của bạn mới có gốc rễ chứ không phải có một bộ rễ đã bị nhổ bật lên.

Mỗi khi bản thân bạn phàn nàn, hãy hình dung ra hạt giống phàn nàn ấy, rồi hình dung bạn đang nhổ bật gốc nó và quẳng nó đi. Hãy đem chúng cho chim ăn. Hãy trả chúng về nơi chúng sinh ra. Hãy ném chúng vào đống rác. Rồi hình dung ra hạt giống tư duy tích cực, vun trồng nó, chăm bón và tưới tắm nó. Hãy nhắc nhở bản thân bạn rằng “Tôi đang nắm giữ hạt giống hạnh phúc.”

Phàn nàn có thể gây nghiện không thể cưỡng được, nhưng nó không cần thiết phải là bản kết án chung thân.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.